Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Phạm Văn Cường chiến đấu tại chiến trường Miền Nam

Ninh Bình22/04/2026Đồng Thị Yến (Chi đoàn Bàn Kết - Đoàn xã Minh tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm ấy, khi những cánh rừng miền Đông Nam Bộ còn nồng mùi đất đỏ, Phạm Văn Cường cùng đơn vị hành quân xuyên rừng suốt nhiều ngày đêm. Ba lô nhẹ tênh nhưng trái tim thì nặng trĩu – không phải vì sợ hãi, mà vì trách nhiệm với quê hương phía sau lưng.

Cường khi đó mới ngoài hai mươi tuổi. Cái tuổi đáng ra đang sống những ngày thanh xuân yên bình, nhưng anh đã chọn khoác lên mình màu áo lính. Trong những đêm hành quân, anh thường ngước nhìn bầu trời đầy sao, nhớ về mái nhà tranh nơi quê nghèo, nơi có mẹ già vẫn ngày ngày ngóng tin con.

Chiến trường không cho phép người ta yếu lòng quá lâu.

Một trận đánh ác liệt diễn ra bên bìa rừng cao su. Địch đông, hỏa lực mạnh, bom đạn dội xuống như xé toạc cả đất trời. Đơn vị của Cường bị chia cắt. Trong làn khói lửa mịt mù, anh cùng vài đồng đội kiên cường bám trụ, giữ vững trận địa.

Đạn dược dần cạn, một người đồng đội bị thương nặng. Không chút do dự, Cường bò qua làn đạn, kéo bạn mình vào vị trí an toàn. Máu thấm đỏ cả vạt áo, nhưng anh vẫn siết chặt khẩu súng, ánh mắt không rời phía trước.

“Còn người, còn trận địa!” – câu nói ấy như mệnh lệnh khắc sâu trong tim anh.

Đêm xuống, rừng im lặng một cách đáng sợ. Nhưng chính trong bóng tối ấy, Cường và đồng đội đã tổ chức phản kích. Họ tận dụng từng gốc cây, từng ụ đất, đánh bất ngờ khiến địch rối loạn. Đến rạng sáng, trận địa được giữ vững.

Sau trận đánh, khi ngồi tựa lưng vào thân cây cháy sém, Cường mới cảm nhận rõ từng cơn đau nơi vai. Nhưng anh chỉ cười nhẹ. Với anh, còn sống, còn chiến đấu được, đã là một điều quý giá.

Những năm tháng sau này, khi đất nước hòa bình, Phạm Văn Cường trở về quê hương. Mái tóc đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng – ánh mắt của một người từng đi qua lửa đạn mà không lùi bước.

Ông ít khi kể về chiến tranh, nhưng mỗi lần nhắc lại, giọng ông trầm xuống:

“Chiến tranh khốc liệt lắm… nhưng cũng chính ở đó, con người ta hiểu thế nào là đồng đội, là Tổ quốc.”

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa âm ỉ – nhắc nhở thế hệ sau về một thời “hoa lửa” đã hun đúc nên ý chí và lòng yêu nước bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn