Câu chuyện của CCB Phạm Văn Học
Trong ký ức của nhiều thế hệ người Việt Nam, chiến tranh không chỉ là những trang sử hào hùng mà còn là những tháng ngày gian khổ, hy sinh thầm lặng. Cựu chiến binh Phạm Văn Học – sinh năm 1950 – là một trong những người đã đi qua thời “hoa lửa” ấy, mang theo trong tim mình những ký ức không thể nào quên về những năm tháng chiến đấu nơi biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Ông trưởng thành trong những năm đất nước vừa giành được hòa bình chưa lâu, nhưng biên giới Tây Nam lại tiếp tục dậy sóng. Khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường nhập ngũ, rời xa gia đình, quê hương để vào Nam làm nhiệm vụ. Những ngày đóng quân tại vùng đất Cần Thơ khi ấy đã trở thành một phần ký ức sâu sắc trong cuộc đời người lính.
Cần Thơ những năm cuối thập niên 1970 không chỉ là vùng đất trù phú của đồng bằng sông Cửu Long, mà còn là tuyến hậu cần, nơi tập kết và cơ động lực lượng phục vụ chiến trường biên giới. Với ông Học và đồng đội, đó là những ngày sống giữa sông nước mênh mông, kênh rạch chằng chịt, thời tiết khắc nghiệt, nắng gắt ban ngày, mưa dầm bất chợt.
Ông kể, có những đêm hành quân trên những chiếc xuồng nhỏ, len lỏi qua từng con rạch, ánh trăng lấp loáng trên mặt nước. Tiếng mái chèo khua nhẹ, ai cũng giữ im lặng tuyệt đối để đảm bảo bí mật. Những chuyến đi như thế có thể kéo dài hàng giờ, thậm chí hàng ngày, mang theo lương thực, vũ khí, hoặc cơ động lực lượng ra tuyến trước.
Cuộc sống của người lính nơi đây không chỉ đối mặt với kẻ thù mà còn phải chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt. Sốt rét rừng, muỗi dày đặc, nước lũ bất thường… là những thử thách thường trực. Có những lúc, cả đơn vị phải dựng lán tạm giữa vùng ngập nước, ăn uống thiếu thốn, nhưng không ai than phiền, bởi tất cả đều hiểu rõ nhiệm vụ thiêng liêng của mình.
Chiến tranh là mất mát. Ông Học đã chứng kiến những đồng đội ngã xuống, có người còn rất trẻ, chưa kịp trở về thăm gia đình. Những lần tiễn đưa vội vàng giữa chiến trường, không kèn, không trống, chỉ có những ánh mắt nghẹn ngào và lời hứa sẽ sống, chiến đấu thay phần của người đã khuất.
Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội càng thêm gắn bó. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô, động viên nhau vượt qua bệnh tật, hiểm nguy. Những câu chuyện về quê hương, về gia đình trong những đêm nghỉ hiếm hoi đã tiếp thêm sức mạnh để họ vững vàng hơn nơi tuyến đầu.
Khi chiến tranh lùi xa, ông trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức không thể nào quên. Ông không kể nhiều về chiến công, chỉ nhắc lại những kỷ niệm giản dị mà sâu sắc. Nhưng với gia đình và thế hệ sau, ông chính là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng vì độc lập, chủ quyền của Tổ quốc.
Hôm nay, khi viết lại câu chuyện “thời hoa lửa” của cựu chiến binh Phạm Văn Học, đó không chỉ là sự tri ân đối với một con người, mà còn là lời nhắc nhở về một giai đoạn lịch sử hào hùng, nơi những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.
Thời gian có thể trôi qua, nhưng ký ức ấy sẽ còn mãi – như một ngọn lửa âm thầm cháy trong trái tim mỗi chúng ta, để thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.



