Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB thôn Đỗ Xuân Hiền

Ninh Bình03/07/2026Trần Thị Thêm (Chi đoàn Phú Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính bước vào quân ngũ khi tiếng súng vừa lắng xuống, nhưng hành trình bảo vệ Tổ quốc của họ vẫn còn rất dài. Họ không chỉ góp sức giữ gìn thành quả của hòa bình mà còn tiếp tục viết nên những trang sử mới trong công cuộc bảo vệ chủ quyền và xây dựng đất nước. Cựu chiến binh Đỗ Xuân Hiền, sinh năm 1957, là một trong những người lính như thế.

Năm 1975, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Đất nước vừa bước sang một trang sử mới sau ngày thống nhất, nhưng những người lính trẻ hiểu rằng nhiệm vụ của Quân đội chưa hề kết thúc. Phía trước vẫn còn biết bao thử thách, từ xây dựng lực lượng, bảo vệ biên giới, giữ gìn cuộc sống bình yên cho nhân dân đến khắc phục hậu quả chiến tranh.

Ngày rời quê hương, hành trang của chàng trai tuổi mười tám chỉ là vài bộ quần áo, chiếc ba lô bạc màu và lời dặn dò của cha mẹ: "Đi bộ đội thì phải sống xứng đáng với màu xanh áo lính." Lời dặn ấy đã theo ông suốt mười ba năm quân ngũ.

Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi ngày rèn luyện nghiêm khắc. Trên thao trường, từng bước điều lệnh, từng động tác chiến thuật đều được luyện tập kỹ lưỡng. Trong cuộc sống thường ngày, người lính học cách sống kỷ luật, đoàn kết và đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Chính môi trường ấy đã rèn giũa một chàng trai trẻ trở nên bản lĩnh, kiên cường và giàu trách nhiệm.

Những năm cuối thập niên 1970 và đầu những năm 1980 là giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn. Điều kiện sinh hoạt của bộ đội còn thiếu thốn, doanh trại đơn sơ, đời sống vật chất còn hạn hẹp. Có những mùa mưa, quần áo ướt nhiều ngày không khô; có những mùa nắng, thao trường bỏng rát dưới cái nắng gay gắt. Nhưng không ai nản lòng. Những người lính động viên nhau vượt qua gian khó bằng tinh thần lạc quan và niềm tự hào được phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam.

Điều ông Trần Xuân Khiêm luôn trân trọng nhất là tình đồng đội. Trong quân ngũ, mọi người cùng chia sẻ từng bữa cơm, từng giấc ngủ, cùng giúp nhau hoàn thành nhiệm vụ và vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Tình cảm ấy được vun đắp bằng sự chân thành, bằng những tháng năm cùng rèn luyện và cống hiến, để rồi trở thành ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.

Đối với ông, quân ngũ không chỉ là nơi thực hiện nghĩa vụ, mà còn là ngôi trường lớn của cuộc đời. Chính tại đây, ông học được sự kiên trì trước thử thách, tinh thần trách nhiệm trong công việc và lòng yêu nước được thể hiện bằng những việc làm cụ thể hằng ngày. Những bài học ấy đã theo ông suốt chặng đường sau này.

Năm 1988, sau mười ba năm phục vụ trong quân đội, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày chia tay đơn vị, niềm lưu luyến hiện rõ trên gương mặt của những người lính. Mỗi người trở về với cuộc sống riêng, nhưng trong tim vẫn luôn giữ hình ảnh doanh trại, thao trường, lá cờ Tổ quốc tung bay trong nắng sớm và những người đồng đội đã cùng mình đi qua một quãng đời đẹp nhất.

Trở về địa phương, ông Trần Xuân Khiêm nhanh chóng hòa mình vào cuộc sống mới. Phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ được ông gìn giữ trong từng việc làm: chăm chỉ lao động, sống giản dị, nghĩa tình, tích cực tham gia các phong trào của địa phương và giáo dục con cháu về truyền thống cách mạng của dân tộc.

Mỗi lần khoác lên mình bộ quân phục cũ trong những dịp gặp mặt cựu chiến binh, ký ức năm xưa lại ùa về. Dẫu màu áo đã phai theo năm tháng, nhưng niềm tự hào về quãng đời quân ngũ vẫn luôn vẹn nguyên. Đó là khoảng thời gian mà ông đã dành trọn tuổi thanh xuân để cống hiến cho đất nước.

Hôm nay, nhìn quê hương ngày càng đổi mới, cuộc sống nhân dân ngày càng đủ đầy, ông càng thấm thía giá trị của hòa bình. Theo ông, mỗi thế hệ đều có một cách cống hiến khác nhau. Nếu thế hệ của ông cống hiến bằng những năm tháng quân ngũ, thì thế hệ trẻ hôm nay hãy cống hiến bằng tri thức, sáng tạo, lao động và tinh thần trách nhiệm đối với cộng đồng.

"Thời hoa lửa" của cựu chiến binh Đỗ Xuân Hiền không phải là câu chuyện của những chiến công được kể bằng lời, mà là câu chuyện về một thế hệ lặng lẽ cống hiến. Mười ba năm khoác áo lính đã trở thành niềm tự hào, là hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời và là nguồn động viên để các thế hệ mai sau tiếp tục gìn giữ, xây dựng một Việt Nam hòa bình, giàu mạnh và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn