Câu chuyện của CCB Trần Khắc Tam
Mùa hè năm ấy, chiến trường Quảng Trị như chìm trong lửa. Trần Khắc Tam khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, là một người lính trẻ vừa được điều về đơn vị chiến đấu tại thị xã.
Những ngày “hoa lửa” không có khái niệm sáng hay tối—chỉ có khói, bụi và tiếng nổ dồn dập. Đất rung lên từng đợt, không khí đặc quánh mùi khét. Ông Tam cùng đồng đội bám trụ trong những đoạn tường đổ nát, từng bước giữ từng góc phố.
Một buổi chiều, sau nhiều giờ giao tranh căng thẳng, đơn vị của ông nhận lệnh giữ một vị trí then chốt gần dòng sông. Đạn dược cạn dần, nước uống cũng không còn, nhưng không ai rời vị trí. Ông Tam nhớ rõ ánh mắt của những người bên cạnh—mệt mỏi, nhưng kiên định.
Giữa lúc ấy, một đồng đội trẻ bị thương. Không kịp suy nghĩ, ông bò qua quãng đất trống, đưa người đó vào chỗ trú. Mảnh tường phía sau vừa sụp xuống ngay sau lưng ông. Ông chỉ kịp thở mạnh một cái, rồi lại quay ra vị trí chiến đấu, như thể không có gì xảy ra.
Đêm xuống, tiếng súng thưa dần. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, bầu trời hiện ra những khoảng tối yên tĩnh hiếm hoi. Ông Tam ngồi tựa lưng vào bức tường, nhìn lên khoảng trời nhỏ, lòng chợt nghĩ: “Rồi sẽ có ngày nơi này yên bình trở lại.”
Nhiều năm sau, khi trở lại Quảng Trị, ông đứng lặng giữa một thành phố đã hồi sinh. Không còn khói lửa, chỉ còn gió thổi qua những con đường yên ả.
Ông khẽ nói, như với chính mình:
“Lửa đã tắt rồi… nhưng ký ức thì vẫn còn, để nhắc mình biết trân trọng những ngày bình yên hôm nay.”



