Câu chuyện của CCB Trần Quang Hiến
Có những con người sinh ra trong khói lửa chiến tranh, lớn lên cùng những biến động của đất nước và dành cả quãng đời đẹp nhất để cống hiến cho độc lập dân tộc. Cựu chiến binh Trần Quang Hiến, sinh năm 1935, là một người như thế. Mười bốn năm khoác áo lính, từ năm 1965 đến năm 1979, là hành trình của lòng quả cảm, của sự hy sinh thầm lặng và của niềm tin son sắt vào ngày non sông thống nhất.
Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt, người đàn ông ba mươi tuổi quyết định lên đường nhập ngũ. Ở độ tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất, ông lựa chọn rời mái nhà, gác lại hạnh phúc riêng để bước vào cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc. Với ông, tiếng gọi của đất nước luôn lớn hơn mọi nỗi niềm cá nhân.
Những năm đầu quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện khắc nghiệt. Trên thao trường, người lính học cách hành quân, chiến đấu, chịu đựng gian khổ và tuyệt đối chấp hành kỷ luật. Nhưng bài học lớn nhất mà quân đội mang lại cho ông chính là tinh thần đoàn kết, sự gắn bó giữa những người lính cùng chung lý tưởng.
Đầu năm 1968, ông cùng đơn vị tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân. Không khí chuẩn bị cho chiến dịch diễn ra trong bí mật tuyệt đối. Những ngày cận Tết, khi nhân dân cả nước mong chờ một mùa xuân đoàn viên, những người lính lặng lẽ nhận nhiệm vụ, mang theo quyết tâm góp sức vào chiến dịch mang ý nghĩa đặc biệt của cuộc kháng chiến.
Ông vẫn nhớ những đêm hành quân trong bóng tối, những giờ phút căng thẳng trước khi bước vào nhiệm vụ và hình ảnh đồng đội luôn kề vai sát cánh. Chiến trường khốc liệt, tiếng bom đạn không ngừng xé toạc màn đêm. Có người vừa còn ngồi bên nhau chia nhau điếu thuốc, sáng hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại. Mỗi sự hy sinh đều để lại khoảng trống không gì bù đắp được, nhưng cũng càng hun đúc quyết tâm chiến đấu của những người còn sống.
Sau Mậu Thân, ông tiếp tục thực hiện nhiều nhiệm vụ trên các chiến trường khác nhau. Đến năm 1972, ông được điều động về chiến trường Tây Ninh, một địa bàn có ý nghĩa chiến lược ở miền Đông Nam Bộ. Tháng 7 năm ấy, chiến sự diễn ra hết sức quyết liệt. Những cánh rừng cao su, những con đường đất đỏ và các khu vực giáp biên giới trở thành nơi diễn ra nhiều trận giao tranh ác liệt.
Trong ký ức của ông, điều còn đọng lại không chỉ là tiếng súng mà còn là sự bền bỉ của người lính giữa vô vàn gian khó. Những ngày hành quân liên tục dưới mưa, những bữa cơm vội vàng, những đêm thức trắng trong hầm trú ẩn hay giữa rừng sâu đã trở thành một phần không thể quên của cuộc đời quân ngũ.
Ông thường kể rằng người lính khi ấy không nghĩ nhiều đến bản thân. Điều họ quan tâm nhất là hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội. Trong gian khổ, tình đồng chí càng trở nên thiêng liêng. Họ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng dìu nhau vượt qua những thời khắc khó khăn nhất. Chính tình cảm ấy đã tạo nên sức mạnh để vượt qua bom đạn và thử thách.
Mùa xuân năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, niềm vui vỡ òa trong trái tim những người lính. Bao năm chiến đấu, hy sinh và chờ đợi cuối cùng cũng được đền đáp bằng ngày Bắc – Nam sum họp một nhà. Với ông Trần Quang Hiến, đó là khoảnh khắc thiêng liêng nhất của cuộc đời người lính.
Sau ngày thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm, góp phần cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ mới trong thời bình, bảo vệ thành quả cách mạng và xây dựng lực lượng. Đến năm 1979, sau mười bốn năm cống hiến, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương.
Rời quân ngũ, ông mang theo chiếc ba lô cũ, bộ quân phục đã bạc màu và biết bao ký ức không thể phai nhòa. Những năm tháng chiến tranh đã rèn luyện ông trở thành người sống kỷ luật, giản dị và luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Dù ở cương vị nào, ông cũng giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, tích cực lao động, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương.
Ngày nay, mỗi lần nhắc đến Mậu Thân 1968 hay chiến trường Tây Ninh năm 1972, giọng ông vẫn chậm lại. Ông không kể nhiều về những gian khổ mình đã trải qua mà thường nhắc đến những người đồng đội đã không kịp trở về. Theo ông, chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên nền hòa bình, độc lập mà các thế hệ hôm nay đang được hưởng.
Ở tuổi xế chiều, mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng ngọn lửa của người lính năm xưa vẫn luôn cháy sáng trong trái tim cựu chiến binh Trần Quang Hiến. Ông luôn căn dặn con cháu phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm với đất nước, trân trọng hòa bình và không bao giờ quên những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
"Thời hoa lửa" của cựu chiến binh Trần Quang Hiến không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ đã lấy lòng yêu nước làm lẽ sống, lấy sự cống hiến làm niềm tự hào và viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc bằng chính tuổi xuân của mình. Những ký ức ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay tiếp tục xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam giàu mạnh, hòa bình và phát triển.


