Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Trần Viết Nuôi

Ninh Bình20/04/2026Trần Đình Hùng (chi đoàn Hạ Xá - Đoàn xã Minh Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “hoa lửa” ở chiến trường miền Nam, nơi rừng già và đồng ruộng đều nhuốm màu khói súng, có một người lính mang cái tên nghe rất lạ tai: Trần Viết Nuôi. Đồng đội vẫn hay đùa: “Tên cậu như sinh ra để nuôi cả đơn vị vậy.” Anh chỉ cười, hiền và ít nói.

Anh Nuôi vốn xuất thân từ một gia đình nghèo. Ngày vào chiến trường, anh không mang theo gì ngoài ý chí và lời dặn của cha: “Ở đâu cũng phải giữ lấy tình người.” Có lẽ vì thế mà trong đơn vị, anh luôn là người san sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm, dù phần mình có ít ỏi.

Một lần, đơn vị anh hành quân qua vùng rừng ngập mặn. Lương thực cạn dần, nước uống cũng hiếm. Nhiều chiến sĩ mệt lả, bước chân nặng trĩu. Giữa lúc ấy, Nuôi lặng lẽ tách khỏi đội hình một lúc lâu rồi quay lại, trên tay là một ít củ rừng và nước đựng trong ống tre.

“Kiếm được chút thôi, chia nhau…” – anh nói đơn giản.

Những thứ nhỏ bé ấy lại giúp cả đơn vị vượt qua cơn kiệt sức.

Nhưng câu chuyện khiến mọi người nhớ mãi là trong một trận càn lớn. Địch bao vây, pháo bắn dồn dập, buộc đơn vị phải rút nhanh qua một cánh đồng trống. Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị thương, không thể di chuyển.

Không ai bảo ai, Nuôi quay lại. Anh khoác người đồng đội lên vai, bước đi chậm nhưng chắc giữa làn đạn. Mỗi bước là một lần đối mặt hiểm nguy.

“Bỏ tôi lại… anh đi đi…” – người lính trẻ thều thào.

Nuôi chỉ đáp ngắn gọn:
“Còn người là còn về.”

Anh vừa đi vừa né tránh, lợi dụng từng mô đất, từng bụi cỏ. Có lúc đạn sượt qua rất gần, đất tung lên trước mặt. Nhưng anh không dừng lại.

Khi cả hai về tới bìa rừng, đơn vị đã kịp tổ chức lại đội hình. Người lính bị thương được cứu sống. Còn Nuôi, vai anh rớm máu vì mảnh đạn, nhưng anh vẫn chỉ cười:
“May là về đủ.”

Sau chiến tranh, ông Trần Viết Nuôi trở về quê, tiếp tục cuộc sống giản dị. Người ta không thấy ông kể nhiều về những ngày tháng chiến đấu. Nhưng ai từng là đồng đội đều nhớ rõ: giữa những năm tháng khắc nghiệt nhất, có một con người luôn nghĩ đến người khác trước cả bản thân mình.

Có lần, một người hỏi ông:
“Trong chiến tranh, điều gì khiến ông nhớ nhất?”

Ông trầm ngâm rồi nói:
“Không phải tiếng súng… mà là những lúc mình còn giữ được nhau.”

Câu trả lời ấy giản dị, nhưng đủ để hiểu: trong thời hoa lửa, thứ giữ cho con người đứng vững không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình đồng đội – thứ mà những người như Trần Việt Nuôi đã lặng lẽ gìn giữ suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn