Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Trần Xuân Khiêm

Ninh Bình03/07/2026Trần Đình Hùng (Chi đoàn Hạ Xá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mùa xuân chỉ đến một lần trong đời. Với cựu chiến binh Trần Xuân Khiêm, sinh năm 1952, mùa xuân đẹp nhất chính là những năm tháng khoác trên mình màu xanh áo lính, sống giữa đồng đội và chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Năm 1970, khi vừa tròn mười tám tuổi, chàng thanh niên Trần Xuân Khiêm tạm biệt gia đình để lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng quyết liệt. Tiếng bom, tiếng súng vẫn ngày đêm vang lên trên khắp các chiến trường, và biết bao thanh niên Việt Nam đã tình nguyện gác lại ước mơ riêng để đi theo tiếng gọi của non sông.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế làm nhiệm vụ tại chiến trường Quân khu 7, miền Đông Nam Bộ – một trong những địa bàn trọng điểm của cuộc kháng chiến. Những cánh rừng cao su bạt ngàn, những khu rừng già rậm rạp, những con đường đất đỏ bazan cùng những căn cứ giữa rừng đã trở thành mái nhà thứ hai của người lính trẻ.

Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày, đơn vị cơ động, xây dựng công sự, giữ bí mật tuyệt đối; ban đêm hành quân, thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện luôn đối mặt với bom đạn và nhiều hiểm nguy. Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo chưa kịp khô đã lại tiếp tục lên đường. Có những bữa cơm chỉ với nắm gạo sấy, chút muối vừng hoặc rau rừng, nhưng không ai một lời than vãn.

Điều giúp người lính vượt qua mọi gian khổ chính là niềm tin vào ngày chiến thắng và tình đồng chí keo sơn. Những người lính coi nhau như anh em trong một gia đình. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, từng viên thuốc, nhường nhau chiếc võng khô hay tấm áo còn lành lặn. Trong những lúc khó khăn nhất, chính bàn tay của đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người vững vàng bước tiếp.

Ông Trần Xuân Khiêm thường nói rằng chiến tranh dạy người lính biết trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống. Giữa khói lửa, một lá thư từ quê nhà, một tiếng cười của đồng đội hay một bữa cơm đủ no cũng trở thành niềm hạnh phúc lớn lao. Những điều bình dị ấy đã nuôi dưỡng ý chí của cả một thế hệ, giúp họ kiên cường bám trụ nơi chiến trường.

Mùa xuân năm 1975, niềm vui thống nhất đất nước đến như vỡ òa. Sau bao năm chiến đấu, những người lính được chứng kiến lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên khắp mọi miền Tổ quốc. Đó là giây phút mà ông Khiêm luôn ghi nhớ như phần thưởng lớn nhất dành cho tuổi trẻ của mình và của biết bao đồng đội đã cống hiến, hy sinh vì độc lập dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong đơn vị đến năm 1976 mới hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Chiếc ba lô trở về không có nhiều vật chất, nhưng chứa đựng biết bao kỷ niệm về một thời tuổi trẻ sống hết mình vì đất nước.

Trở về cuộc sống đời thường, ông luôn giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: cần cù, giản dị, trung thực và trách nhiệm. Những bài học về kỷ luật, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó được ông vận dụng trong lao động, sản xuất và trong cuộc sống hằng ngày. Với con cháu, ông luôn nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ đi trước.

Mỗi lần gặp lại đồng đội, câu chuyện về những cánh rừng miền Đông Nam Bộ lại được nhắc đến. Dẫu thời gian đã làm mái tóc bạc trắng, nhưng ký ức về những tháng năm quân ngũ vẫn còn nguyên vẹn. Họ nhớ những người còn sống để cùng ôn chuyện cũ, và lặng lòng tưởng nhớ những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Đối với cựu chiến binh Trần Xuân Khiêm, sáu năm trong quân ngũ không chỉ là quãng thời gian thực hiện nghĩa vụ của một người lính, mà còn là trường học lớn của cuộc đời. Chính nơi chiến trường đã rèn luyện ý chí, hun đúc lòng yêu nước và dạy ông biết sống vì tập thể, vì nhân dân, vì Tổ quốc.

Ngày hôm nay, đất nước đã hòa bình và không ngừng phát triển. Những cánh rừng từng in dấu chân người lính đã đổi thay, những vùng đất từng nhuốm màu khói lửa đã trở thành những miền quê trù phú. Nhưng ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn luôn cháy sáng trong trái tim người cựu chiến binh. Đó là ký ức của lòng dũng cảm, của tình đồng đội thiêng liêng và của một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Xuân Khiêm là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa đối với thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước và tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh bằng những việc làm thiết thực trong học tập, lao động và xây dựng Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn