Câu chuyện của CCB Triệu Quang Tư
Ở xóm Vậy, ông Triệu Quang Tư là người luôn được bà con kính trọng bởi những năm tháng từng chiến đấu nơi chiến trường biên giới đầy khốc liệt. Sinh năm 1963 trong một gia đình thuần nông nghèo ở vùng quê Ninh Bình, tuổi thơ của ông gắn với cánh đồng lúa và những ngày chăn trâu cắt cỏ. Nhưng khi đất nước còn nhiều biến động sau chiến tranh, lớp thanh niên thời ấy lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Vừa tròn đôi mươi, Triệu Quang Tư tình nguyện nhập ngũ. Ngày khoác ba lô rời quê, mẹ ông đứng tựa cổng làng, mắt đỏ hoe nhìn theo con trai. Người thanh niên trẻ chỉ kịp quay lại nói: “Con đi làm nhiệm vụ rồi sẽ về mẹ nhé.” Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường biên giới Tây Nam, nơi những cuộc chiến đấu với tàn quân và các cứ điểm “bôn bốt” vẫn diễn ra vô cùng ác liệt. Những năm ấy, vùng biên giới đầy hiểm nguy. Rừng già âm u, đường hành quân ngập bùn đất và cái nắng cháy da của miền biên viễn khiến cuộc sống người lính vô cùng gian khổ. Đơn vị của ông thường xuyên phải hành quân truy quét qua những khu rừng sát biên giới Campuchia. Ông Tư nhớ nhất những trận đánh vào các căn cứ bôn bốt ẩn sâu trong rừng. Đó là những công sự được bố trí kín đáo, có hầm hào và ụ súng kiên cố. Để tiếp cận mục tiêu, bộ đội phải luồn rừng nhiều ngày, vừa tránh phục kích vừa giữ bí mật tuyệt đối. Một lần, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tiến công vào một cứ điểm nằm giữa rừng sâu. Đêm trước trận đánh, cả đơn vị ém quân dưới những tán cây lớn. Không ai ngủ được vì căng thẳng. Người lính trẻ Triệu Quang Tư lặng lẽ kiểm tra lại khẩu súng rồi nghĩ về quê nhà xa xôi. Khi trời vừa hửng sáng, trận đánh bắt đầu. Tiếng súng nổ vang dội giữa rừng già. Đạn lửa xé toạc màn sương sớm. Địch chống trả dữ dội từ các hầm bốt kiên cố. Đất đá tung lên mù mịt, tiếng hô xung phong hòa cùng tiếng pháo và tiếng súng liên thanh. Ông Tư cùng đồng đội bò sát mặt đất tiến lên từng mét dưới làn đạn. Có đồng đội bị thương nhưng vẫn cố giữ đội hình chiến đấu. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, điều duy nhất người lính nghĩ đến là không được lùi bước. Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị làm chủ được cứ điểm. Nhưng chiến thắng cũng đi kèm những mất mát đau lòng. Một số đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi rừng biên giới khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông thường kể rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng mà còn là nỗi nhớ nhà da diết. Giữa rừng sâu heo hút, người lính trẻ nhớ cánh đồng quê, nhớ bữa cơm gia đình và tiếng mẹ gọi mỗi chiều. Những tháng ngày chiến đấu nơi biên giới đã rèn giũa cho ông ý chí kiên cường và tình đồng đội thiêng liêng. Họ sống bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc sốt rét và sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau trong chiến trận. Ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương Minh Tân, ông Triệu Quang Tư lại trở về với cuộc sống giản dị của người nông dân. Nhưng ký ức về những năm tháng “thời hoa lửa” nơi chiến trường vẫn luôn in đậm trong trái tim người lính già. Mỗi khi nhắc về đồng đội đã hy sinh, ông lặng đi rất lâu rồi mới nói: “Chúng tôi chiến đấu để giữ bình yên cho đất nước. Hòa bình hôm nay quý giá lắm.” Giờ đây, giữa xóm làng yên bình của Ninh Bình, câu chuyện về người cựu chiến binh Triệu Quang Tư vẫn được kể lại như một biểu tượng đẹp của lòng quả cảm, tinh thần người lính và sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh.



