Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện của cha tôi

Tôi là con của một liệt sĩ đã từng tham gia kháng chiến chống Mỹ

Thái Nguyên07/04/2026Bế Thu Huyền (Cường Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là con của một liệt sĩ đã từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Dù chưa một lần được gặp cha khi đã đủ lớn để hiểu chuyện, nhưng qua lời kể của mẹ và những đồng đội cũ của cha, hình ảnh của ông luôn hiện lên rất rõ ràng trong tâm trí tôi.

Cha tôi nhập ngũ khi mới ngoài hai mươi tuổi. Ngày rời quê, ông chỉ kịp nắm tay mẹ thật chặt và dặn: “Đợi anh về.” Lúc đó, mẹ tôi đang mang thai tôi. Cuộc chia tay giản dị nhưng nặng trĩu, bởi cả hai đều hiểu rằng chiến tranh không biết trước điều gì.

Trong những năm tháng ở chiến trường, cha tôi là một người lính trinh sát. Công việc của ông rất nguy hiểm: đi trước để nắm tình hình, mở đường cho đồng đội. Có lần, đơn vị ông bị phục kích giữa rừng. Trong tình thế nguy cấp, cha tôi đã tình nguyện ở lại đánh lạc hướng địch để đồng đội rút lui an toàn. Nhờ vậy, nhiều người đã sống sót, nhưng ông thì không trở về nữa.

Đồng đội kể lại rằng, trước lúc hy sinh, cha tôi vẫn giữ chặt bức ảnh nhỏ của mẹ - bức ảnh duy nhất ông mang theo suốt những năm tháng chiến đấu.

Mãi sau này, khi đất nước hòa bình, đồng đội của cha mới tìm về quê, trao lại kỷ vật và kể lại câu chuyện ấy. Mẹ tôi đã khóc rất nhiều, nhưng đó không chỉ là nỗi đau - mà còn là niềm tự hào.

Tôi lớn lên trong những câu chuyện như thế. Dù chưa từng được cha bế bồng, tôi vẫn cảm nhận được tình yêu và sự hy sinh của ông. Với tôi, cha không chỉ là một người thân, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tình yêu đất nước.

Câu chuyện của cha tôi chỉ là một trong vô số câu chuyện của những người đã ngã xuống. Nhưng với gia đình tôi, đó là cả một phần ký ức thiêng liêng, không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn