CÂU CHUYỆN CỦA CHÚ TRỊNH- NGƯỜI THƯƠNG BINH VỚI CUỘC SỐNG THỜI BÌNH.
Trong cuộc sống thời bình hôm nay, khi nghĩ đến sự hi inh của các anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ Quốc, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc vừa tự hào, vừa biết ơn sâu sắc. Để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, các anh đã đánh đổi bằng chính xương máu và tuổi đời đẹp nhất của mình.
Đơn vị: Chi Đoàn Trường Mầm Non Hòa Khương
Giáo viên: Phan Thị Thanh Vân
THỜI MÁU LỬA: CÂU CHUYỆN CỦA CHÚ TRỊNH- NGƯỜI THƯƠNG BINH VỚI CUỘC SỐNG THỜI BÌNH.
Trong cuộc sống thời bình hôm nay, khi nghĩ đến sự hi inh của các anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ Quốc, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc vừa tự hào, vừa biết ơn sâu sắc. Để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, các anh đã đánh đổi bằng chính xương máu và tuổi đời đẹp nhất của mình.
Chú sinh ra và lớn lên trong gia đình có ba mẹ, anh em đều tham gia hoạt động cách mạng. Chính vì vậy mà trong chú luôn luôn có nhiệt huyết cống hiến cho quê hương, đất nước. Ở cuối con hẻm nhỏ của thôn Phú Sơn Tây, xã Hòa Khương (Hòa Tiến mới) có một căn nhà cấp bốn đã bạc màu theo thời gian. Nơi đó sống một người mà ai trong vùng cũng quen gọi bằng cái tên thân thương: “ Chú Trịnh”. Với dáng người gầy gò, vết sẹo do bom đạn bên ngực trái vẫn theo chú đến suốt cuộc đời nhưng trên gương mặt chú lúc nào cũng ánh lên nụ cười hiền hậu và đôi mắt đầy nghị lực, chú Trịnh là một thương binh hạng 5/8, từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới trong những năm tháng gian khổ.
Khung cảnh “Thời máu lửa” và sức mạnh của hậu phương Thời kỳ kháng chiến chống đế quốc, quê hương miền Trung như Hòa Vang, nơi chú sinh sống, trải qua biết bao đợt bom phá, biết bao lần mất mát, chia ly. Những năm tháng ấy, thanh niên trai tráng lên đường chiến đấu, nhà cửa bị tàn phá, làng xóm bị giặc quấy phá nhưng một điều không bị lay chuyển là ý chí giữ nước, giữ làng, giữ quê.
Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những di chứng để lại vẫn theo chú suốt cuộc đời. Vết thương trên thân thể chú không còn chảy máu, nhưng những cơn đau hậu chiến, những di chứng kéo dài suốt cuộc đời vẫn luôn hành hạ, nhắc nhớ về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Những cơn đau trái gió trở trời làm chú mất ngủ triền miên, tuổi đã cao, sức khỏe suy giảm luôn hành hạ, nhắc nhớ về những năm tháng chiến đấu gian khổ.
Giả biệt chiến trường sao nhớ mãi
Hơn bốn mươi năm sao vẫn đợi chờ
Bao cái khổ thân lính trần hứng đợi
Đêm mưa cơn gió vội vàng qua.
Tôi nhớ bạn đêm mơ rồi lại say
Chiến trường xưa giờ này ai biết
Tên đồng đội còn theo tôi năm tháng
Mắt quầng đỏ tỉnh giấc vừa chợt sáng.
Cuộc sống của chú không chỉ thiếu thốn vật chất mà còn chất chứa nhiều nỗi nhọc nhằn của một người chồng, người cha không thể gánh vác việc lao động nặng trong gia đình. Tất cả mọi việc đều do đôi vai gầy, yếu ớt của một người vợ hay ốm đau.
Căn nhà của chú Trịnh nhỏ bé, chỉ rộng hơn hai chục mét vuông, mái tôn cũ lâu ngày dột mưa, tường loang lổ những vết rêu xanh. Trong nhà chẳng có vật dụng gì đáng giá ngoài chiếc giường tre cũ, một chiếc bàn gỗ và bình trà nhỏ mà chú thường dùng để tiếp khách. Vợ chú hay bệnh, còn hai đứa con trai chưa lập gia đình, đứa con gái đi học cao đẳng ở Huế. cuộc sống khó khăn nên không thể về thăm thường xuyên. Hầu hết thời gian, chú Trịnh sống lủi thủi và làm những việc nhẹ trong nhà để giúp đỡ phần nào cho vợ.
Tiền trợ cấp thương binh hằng tháng của chú rất ít ỏi. Để duy trì cuộc sống, chú nhận làm đủ thứ việc lặt vặt trong xóm: Nuôi gà, vịt,mài dao, dọn dẹp vườn cho đến trông nhà giúp hàng xóm khi họ đi vắng. Dù vết thương đau mỗi khi trời trở gió, chú vẫn cố gắng làm việc bằng tất cả sự chăm chỉ. Hằng ngày chú đi theo chú khắp ngõ ngách, khu vườn. Nhờ có nó mà chú có thể đi dễ dàng hơn vì chú không muốn trở thành gánh nặng cho bất cứ ai.
Sự quan tâm của các cấp chính quền, địa phương luôn dành sự hỗ trợ thiết thực cho chú: Hỗ trợ để sữa chửa nhà, khám bệnh, chữa bệnh, nằm viện miễn phí, tặng quà vào các ngày lễ, Tết. Những việc làm ấy không lớn lao, nhưng góp phần giúp chú vơi bớt gánh nặng, cảm thấy ấm lòng và được trân trọng.
Dù ít khi kể về quá khứ, nhưng mỗi lần trời chiều đổ bóng, chú Trịnh lại nhớ về thời tuổi trẻ của mình. Chú nhập ngũ năm mười chín tuổi, khi đất nước còn đang trong những ngày gian lao. Chú tham gia vào một đơn vị bộ binh đóng ở vùng biên giới phía Bắc. Vết thương trên ngực trái của chú bị thương nặng trong một trận phục kích. Ngày rời chiến trường trở về, chú mang theo một cơ thể không còn lành lặn, nhưng trong trái tim vẫn giữ trọn niềm tự hào. Chú đã được nhà nước trao tặng nhiều giấy khen, bằng khen, huân chương sau những trận chiến thắng.
Nghị lực vượt khó dù hoàn cảnh chật vật, chú Trịnh chưa bao giờ để sự khó khăn đánh gục mình. Với chú, mỗi ngày còn được thức dậy nhìn thấy ánh mặt trời là một điều may mắn. Nhiều người trong xóm thường đến giúp chú sửa mái tôn, dọn dẹp sân vườn hay mang cho chú ít rau, ít gạo. Chú luôn cảm ơn bằng nụ cười hiền và câu nói: “Bà con thương tôi vậy là tôi sống vui rồi.” Tình cảm của hàng xóm và cộng đồng không ai trong xóm là không quý mến chú Trịnh.
Các đoàn thể đều đến thăm chú mỗi dịp lễ tri ân thương binh liệt sĩ. Trẻ con thích chạy sang kể chuyện học hành, còn chú thì luôn có kẹo dành cho chúng. Ước mơ nhỏ bé, dù nghèo khó, chú Trịnh chỉ mong sửa lại mái nhà đã xuống cấp để mùa mưa không còn lo nước dột. Chú bảo: “Tôi chỉ cần đủ ăn đủ sống, không phiền ai là vui rồi.
Nhìn chúTrịnh hôm nay tôi hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay, chú là hình ảnh đẹp của nghị lực, sự khiêm nhường và lòng nhân ái. Cuộc đời chú nhắc nhở mọi người biết trân trọng những người đã hy sinh tuổi trẻ vì Tổ quốc.
Thế hệ trẻ chúng ta có được cuộc sống hòa bình, ấm no, hạnh phúc như bây giờ cũng đều nhờ vào sự hi sinh xương máu của rất nhiều anh hùng, chiến sĩ. Chính vì vậy chúng ta phải ra sức cống hiến, giữ gìn truyền thống tốt đẹp, sống có lý tưởng, trách nhiệm với đất nước. Cuộc đời chú Trịnh là một mẫu chuyện về lòng yêu nước, sự hi sinh và niềm tin bất diệt vào ngày mai tươi sáng, là nguồn sáng cho chiến thắng, hòa bình dân tộc.
Người viết
Phan Thị Thanh Vân



