Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện của “cô Liên xung phong” Nguyễn Thị Bích Liên”

Câu chuyện của “cô Liên xung phong” Nguyễn Thị Bích Liên (SN 1948, Nam Phú, Tiền Hải, Thái Bình) khiến nhiều học sinh trường THPT Chu Văn An xúc động. Bà Liên nhớ lại, năm 1965, lúc đó vừa học xong lớp 7, bà đã làm đơn gia nhập đội thanh niên xung phong

Ninh Bình24/04/2026Tạ Hoàng Tuấn 12A10 (đoàn xã yên mạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của “cô Liên xung phong” Nguyễn Thị Bích Liên (SN 1948, Nam Phú, Tiền Hải, Thái Bình) khiến nhiều học sinh trường THPT Chu Văn An xúc động. Bà Liên nhớ lại, năm 1965, lúc đó vừa học xong lớp 7, bà đã làm đơn gia nhập đội thanh niên xung phong. Bà trốn nhà đi làm nhiệm vụ, chỉ dám gửi lời nhờ các đồng chí bộ đội ở nhà động viên để bố mẹ yên lòng.

Sau khi hoàn tất thủ tục, bà Liên cùng đồng đội hành quân ra chiến trường. Bà được biên chế vào Đội 89 (D89), C893 thanh niên xung phong tỉnh Thái Bình, có nhiệm vụ bảo đảm giao thông đường sắt tuyến từ Phủ Lý đến cầu Yên (tỉnh Ninh Bình). Sau đó đơn vị của bà hành quân vào Hà Tĩnh, Quảng Bình, đến tận Đường 9 - Nam Lào làm nhiệm vụ.

Khi tham gia bảo đảm giao thông đường sắt tuyến từ Phủ Lý đến cầu Yên, bà cùng các đồng đội vừa chiến đấu, lao động và vừa học tập. Ban ngày thì sửa từng mét đường, từng thanh tà vẹt, thanh ray đường sắt, vận chuyển, san lấp hố bom để đảm bảo thông tuyến cho bộ đội ta di chuyển; đêm đến, bà cùng các bạn lập đội văn nghệ tự biên, tự diễn, tự sáng tác rồi biểu diễn cho các đồng chí bộ đội nghe nhằm động viên, khích lệ tinh thần các chiến sĩ.

Nhớ lại kỷ niệm thời kháng chiến, bà Liên xúc động cho biết, tháng 7/1968, bà cùng đồng đội từ Ninh Bình hành quân vào Trường Sơn. Khi mọi người vừa đặt chân đến làng Thanh Thạch (Quảng Bình) thì có tiếng súng báo động, máy bay Mỹ oanh tạc. Trong khói bom mịt mù, một đồng đội của bà đã hi sinh…

Vượt qua nỗi đau, bà cùng các đồng chí tiếp tục thực hiện nhiệm vụ ở các điểm trọng yếu như trọng điểm 448 trên đường 15A, Cổng Trời, Km39… và cũng không ít lần bà cận kề cái chết. Năm 1970, bà Liên đoàn tụ với mẹ sau 5 năm trốn đi thanh niên xung phong. Cuộc gặp gỡ giữa Bích Liên, mẹ và em gái ở thủ đô Hà Nội ấy giàn giụa trong nước mắt…

Sau này, bà về công tác ở Văn phòng Chính phủ, hiện đã nghỉ hưu và tham gia công tác xã hội của thủ đô Hà Nội.

Là nhân chứng kể lại câu chuyện về quá trình chiến đấu bảo vệ thành cổ Quảng Trị tại chương trình giao lưu nhân chứng lịch sử “Kể chuyện lịch sử - Tiếp lửa truyền thống” tại trường Đại học Điện lực mới đây, nhà báo Phùng Huy Thịnh, trinh sát pháo binh Sư đoàn 325 kể: Ông cùng các đồng đội của mình không chỉ chiến đấu trong điều kiện gian khổ, khó khăn mà còn kiên cường dũng cảm không lùi bước trong khi địch nã đạn pháo không ngớt vào thành cổ. Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho lòng quả cảm và sự kiên cường của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.

Nhà báo Phùng Huy Thịnh (SN 1953, quê gốc ở Gia Lâm, Hà Nội) xuất thân từ một chàng sinh viên khoa Văn của Đại học Tổng hợp. Ngày 6/9/1971, gần 4.000 thầy trò của các trường cao đẳng, đại học ở miền Bắc xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ. Lúc ấy ông đang là sinh viên năm thứ hai, Đại học Tổng hợp, đã khoác trên mình màu áo lính và chiến đấu trong Đại đội Trinh sát pháo binh thuộc Sư đoàn 325 để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Những trận đánh đầu ở chiến trường Quảng Trị rất khốc liệt. Vì phong trào “Ba sẵn sàng” ngấm vào máu, hàng vạn sinh viên vô cùng hăng hái. Những thanh niên, sinh viên Hà Nội đã sống những năm tháng cực kỳ xứng đáng, đã sống hết mình.

Tháng 5/1974, nhà báo Phùng Huy Thịnh là một trong những phóng viên mặt trận đầu tiên tại Sư đoàn, bắt đầu sự nghiệp cầm bút giữa lửa đạn chiến trường. Hàng trăm chuyến tác nghiệp, có những chuyến ông phải đi vào sâu trong rừng Lào suốt nhiều ngày, có những chuyến tác nghiệp phải bám cả chiến dịch kéo dài vài ba tháng.

Mùa xuân 1975, nhà báo Phùng Huy Thịnh theo các đơn vị thuộc Quân đoàn 2 trong chiến dịch giải phóng Huế, Ðà Nẵng; theo Lữ đoàn tăng 203 đánh tiên phong suốt từ Ðà Nẵng đến Phan Rang. Sau đó, ông ngồi trên xe của Thượng tá Lê Khả Phiêu tiến vào giải phóng Sài Gòn. Suốt dọc đường chiến dịch, người phóng viên, chiến sĩ trẻ đã viết rất nhiều bài báo về cuộc sống trận mạc, tường thuật các trận đánh... để ngay sau đó, cùng các đồng nghiệp ở Báo Chiến sĩ giải phóng làm số đặc biệt 30/4 và 1/5 in hàng vạn bản phát đến tận tay bộ đội và nhân dân…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn