Câu chuyện của Cô Trần Thị Tuyết
Năm 1980, chiến trường Campuchia còn nhiều gian khổ. Đơn vị của anh Ba – người lính quê ở Quảng Trị – đóng quân trong một ngôi làng nhỏ vừa được giải phóng. Dân làng nghèo, nhiều người bệnh tật sau những năm tháng sống dưới ách diệt chủng.
Một sáng sớm, anh Ba cùng đồng đội đi tuần qua cánh đồng khô cằn thì thấy một người phụ nữ Campuchia đang quỳ bên đường, ôm đứa con nhỏ bị sốt nặng. Không có thuốc, không có áo quấn cho con, chị chỉ biết khóc.
Không do dự, anh Ba cởi chiếc áo lính duy nhất của mình, quấn cho đứa bé. Rồi anh chạy về trạm quân y xin thuốc, cùng đồng đội chăm sóc hai mẹ con suốt mấy ngày liền.
Khi đứa bé khỏi bệnh, người mẹ nắm lấy tay anh, nói bằng giọng Khmer run run:
“Cảm ơn… bộ đội Việt Nam… anh là anh của chúng tôi.”
Anh Ba chỉ cười hiền, nói chậm rãi bằng vài tiếng Khmer mà anh học được:
“Chúng ta là bạn.”
Nhiều năm sau, khi rời Campuchia, anh vẫn giữ một mảnh vải từ chiếc áo lính cũ – đã được người phụ nữ ấy khâu lại, thêu lên hai chữ “Mitra”, nghĩa là “bạn bè”.
Đó là kỷ vật anh luôn mang theo, như lời nhắc rằng trong chiến tranh, giữa máu và đạn, vẫn có tình người nảy nở, ấm áp và bền lâu.



