câu chuyện của cụ Đặng Thị Phòng
Ngày ấy, để chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, cả nước ùn ùn ra trận. Không thua kém đàn ông trai tráng, các nữ dân công Tuyên Quang cũng hừng hực khí thế ra mặt trận. Cụ Đặng Thị Phòng, tổ 5, phường Hưng Thành (TP Tuyên Quang) tự hào kể, ngày ấy đường ra mặt trận đông như ngày hội, cả làng, cả xã tham gia tải lương cho chiến trường. Hành trang mang theo của chúng tôi là sức khỏe, ý chí chiến đấu”.
Những ngày phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ, cụ Phòng cùng đoàn dân công được giao nhiệm vụ gùi gạo, gùi đạn tiếp tế cho bộ đội đánh giặc. Người sau bám theo người trước, cứ thế nối nhau xuyên rừng, lội suối, trèo đèo mang lương thực ra mặt trận. Cụ Phòng kể: “Để không bị địch phát hiện, ngày chúng tôi trú trong rừng, đêm hành quân tiếp tế lương thực, đạn dược. Gian nan, vất vả thì không kể xiết nhưng không ai muốn nghỉ, không ai muốn mình tụt lại phía sau. Đèo nào khó quá, anh chị em hô hào nhau cùng cố gắng, có khi còn phải bò lên. Lúc đó, ai cũng quyết tâm, ai cũng sẵn sàng tận hiến”. Giọng cụ Phòng nghẹn lại, cụ khóc trong tiếng nấc, “bao người trẻ vĩnh viễn nằm lại chiến trường, có người giờ vẫn chưa tìm thấy thi thể, linh hồn các anh còn ở đâu đó trên mảnh đất khốc liệt ấy”.
Mãi xứng danh là Bộ đội Cụ Hồ
Trong số các cụ tham gia chiến dịch Điện Biên năm xưa, có không ít người đi tiếp trên con đường chinh chiến bảo vệ Tổ quốc cho đến ngày đất nước hoàn toàn im tiếng súng. Cũng có rất nhiều cụ chuyển công việc, phục vụ Tổ quốc trên một cương vị mới. Nhưng đến khi trở về hầu hết các cụ đều tham gia những công việc tại địa phương, giúp nhau phát triển kinh tế, đóng góp ý kiến xây dựng Đảng, xây dựng chính quyền vững mạnh, giáo dục truyền thống cách mạng...


