Cựu chiến binh

Câu chuyện của cựu binh Lê Quý Gián

Quảng Trị06/04/2026Nguyễn Hoàng Thái Nhân (Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của cựu binh Lê Quý Gián (sinh ngày 24/12/1943) là một hành trình đầy bi tráng, mưu trí và dũng cảm của một người lính trinh sát đặc nhiệm qua các mốc sự kiện sau:

1. Tái ngũ và để lại người vợ trẻ sau... một ngày cưới:

Ông nhập ngũ lần đầu vào tháng 5/1962 khi 19 tuổi. Nhờ biệt tài trèo cây giỏi, ông được đơn vị cử đi học trường hạ sĩ quan trinh sát, sau đó sang nước bạn Lào làm nhiệm vụ bảo vệ vùng giải phóng trong 20 tháng. Cuối năm 1964, ông từ chối việc đi học sĩ quan lục quân để xuất ngũ về quê. Tuy nhiên, khi vừa về địa phương được 5 tháng và tổ chức đám cưới vào đúng tối mùng 8/4, thì ngay sáng mùng 9, ông đã phải chia tay người vợ mới cưới để lên đường tái ngũ do đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc.

2. Cuộc hành quân vào Nam và trận đánh cảm tử tại sân bay Biên Hòa:

Trở lại quân ngũ, ông được đi học tại trường trinh sát đặc nhiệm 305 của Bộ Quốc phòng và được phong chức Chính trị viên đại đội. Đúng chiều 29 Tết năm 1965, cả đơn vị nhận lệnh hành quân khẩn cấp vào chiến trường miền Nam. Họ đi bằng ô tô, canô, ăn Tết cùng nhân dân địa phương ở Hà Tĩnh rồi đi bộ ròng rã vượt dãy Trường Sơn, băng qua Lào và Campuchia trước khi vào tới tỉnh Tây Ninh. Tại đây, đại đội 40 người của ông được giữ lại Quân khu 7 và biên chế vào Tiểu đoàn 271.

- Trận đánh khốc liệt nhất gắn liền với sinh tử của ông diễn ra vào ngày 1/5/1966: đột nhập phá hủy sân bay Biên Hòa:

  • Vượt qua tuyến phòng thủ: Sân bay được canh gác cực kỳ nghiêm ngặt, cây cối phát quang sạch sẽ và đèn pha rọi sáng rực đến mức "con chó chạy qua cũng phát hiện được". Sau 3 đêm không thể xâm nhập, đêm thứ 4, quân ta dùng nỏ bắn thuốc gây mê hạ gục lính gác, bắt sống một tên và dùng nước tiểu để giải độc, ép hắn khai ra mật khẩu (ví dụ: địch hỏi "Đại bàng", ta đáp "Hải âu").

  • Hóa trang và đặt mìn: Ông cùng đồng đội hóa trang bằng cách chỉ mặc chiếc quần lót, bôi dầu luy trộn đất sét và than lên người sần sùi như "con rắn hổ mang" để trườn vào trong. Mỗi chiến sĩ mang theo khối thuốc nổ dẻo 1kg có đồng hồ hẹn giờ để đánh một chiếc máy bay.

  • Nằm dưới gầm bom chờ sống sót: Khi ông đang vặn kíp nổ cài vào lốp chiếc máy bay vận tải C-130 khổng lồ thì bên ngoài, một đồng đội cài mìn lỗi khiến khối thuốc phát nổ sớm. Trong cảnh hỗn loạn, ông không tháo chạy ra ngoài mà liều lĩnh chui vào nằm ẩn nấp ngay dưới hầm chứa bom của địch suốt 2 ngày 3 đêm, chịu đựng đói khát và muỗi đốt.

  • Tẩu thoát: Đến đêm thứ 3, ông hạ gục một tên lính ngụy đi vệ sinh, cướp quần áo và súng của hắn, rồi đàng hoàng đọc mật khẩu đi qua trạm gác thoát ra ngoài.

  • - Trận đánh chấn động này đã phá hủy 38 máy bay địch (theo đài BBC), nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt: đại đội 40 người của ông hy sinh tới 38 người, chỉ có ông, người đại đội trưởng và một chiến sĩ sống sót.

    3. Đánh giáp lá cà với lính Nam Triều Tiên:

    Một trận đánh sinh tử khác diễn ra tại huyện Phù Mỹ (Quân khu 5), khi trung đội đặc công 12 người của ông bị lính Nam Triều Tiên bao vây dưới giao thông hào. Địch tấn công dồn dập 7 lần trong ngày. Lính đánh thuê Nam Triều Tiên rất tàn ác và cuồng tín, sẵn sàng cắn lưỡi tự tử chứ không đầu hàng. Khi súng AK hết đạn, ông phải đánh giáp lá cà, dùng súng đâm hạ một tên địch xông tới và để lại một vết sẹo trên gáy cho đến tận bây giờ. Trận này ông thoát chết nhờ đơn vị bạn đến giải vây, nhưng 7 đồng đội đã hy sinh.

    4. Mất toàn bộ giấy tờ và cuộc sống tuổi xế chiều:

    - Năm 1969, ông đối mặt với cửa tử một lần nữa khi bị sốt rét ác tính tại Kon Tum (tỷ lệ tử vong lên tới 70%), may mắn thay ông được một bác sĩ đồng hương ở bệnh viện dốc sức cứu chữa và giữ lại.

    - Năm 1972, ông xuất ngũ. Khi về quê, xót xa thay, thùng tôn đựng hồ sơ lý lịch sĩ quan của ông cất dưới hầm bị ngập lụt làm hỏng hoàn toàn, các loại giấy chứng nhận và huân huy chương cũng bị con trai vô tình mang đi... nộp giấy lộn cho nhà trường.

    - Dù hiện tại bị mất hết giấy tờ và không được hưởng chế độ chính sách gì, người cựu binh 83 tuổi vẫn cảm thấy mình vô cùng may mắn, hạnh phúc vì còn được sống khỏe mạnh, minh mẫn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi gửi thân mình lại chiến trường.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Câu chuyện của cựu binh Lê Quý Gián | Câu chuyện thời hoa lửa