Câu chuyện của cựu chiến binh Bùi Ngọc Vĩnh
Câu chuyện của cựu chiến binh Bùi Ngọc Vĩnh


Trong hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc, có những cuộc chiến tuy không kéo dài trên các bản tin mỗi ngày nhưng đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc. Mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) là một trong những nơi như thế – nơi biết bao cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên cương Tổ quốc.
Trong số những người lính đã đi qua những tháng năm ấy có cựu chiến binh Bùi Ngọc Vĩnh, sinh năm 1968.
Nhắc về tuổi mười tám của mình, ông mỉm cười, nhưng trong ánh mắt vẫn còn nguyên sự xúc động của ngày nhận lệnh nhập ngũ.
"Tôi đã viết đơn tình nguyện từ khi vừa tròn 18 tuổi. Khi nhận được giấy gọi nhập ngũ vào tháng 3 năm 1987, tôi vui lắm. Được trở thành người lính là niềm tự hào của tuổi trẻ lúc bấy giờ."
Niềm vui ấy cũng là tâm trạng chung của biết bao thanh niên Việt Nam sau chiến tranh. Đất nước đã thống nhất, nhưng nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, giữ gìn từng tấc đất nơi biên giới vẫn luôn đặt lên vai những người lính trẻ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau ngày nhập ngũ, ông được huấn luyện tại Sư đoàn 304. Những tháng ngày trên thao trường đã rèn luyện ý chí, bản lĩnh và tác phong của một người lính Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ những bài học đầu tiên về điều lệnh, chiến thuật đến những cuộc hành quân dài, tất cả đều chuẩn bị cho những nhiệm vụ phía trước.
Không lâu sau, ông được điều động về Sư đoàn 325.
Khi việc huấn luyện vừa hoàn thành, người lính trẻ lại tiếp tục lên đường.
Lần này, điểm đến là Mặt trận Vị Xuyên.
Những năm cuối thập niên 1980, nơi đây vẫn là địa bàn đặc biệt quan trọng trong nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và nguy cơ đối mặt với hiểm nguy luôn hiện hữu.
Ông cùng đồng đội được tăng cường lên mặt trận với một quyết tâm duy nhất:
Hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Đến hôm nay, khi đã trải qua gần bốn thập kỷ, điều khiến ông nhớ nhất vẫn là sáu tháng làm nhiệm vụ tại Vị Xuyên.
Đó là khoảng thời gian ngắn trong cuộc đời, nhưng lại là quãng thời gian không thể nào quên.
"Sáu tháng ở Vị Xuyên là những tháng ngày ác liệt nhất mà tôi từng trải qua."
Ông không kể nhiều về những gian khổ của riêng mình.



