Câu chuyện của Cựu chiến binh Đại tá Trần Công Viên, nguyên Chính ủy trung đoàn 534, Đoàn 26 Bộ tư lệnh Công Binh
Ông ngoại em, cựu chiến binh Đại tá Trần Công Viên, quê quán xã Thạch Hải huyện Thạch Hà tỉnh Hà Tĩnh, nay là xã Thạch Khê tỉnh Hà Tĩnh. ông sinh ra từ vùng cát trắng ven biển Thạch Hải, nơi sóng gió đại dương đã rèn luyện cho ông một sức khỏe dẻo dai và tài năng vượt trội.
Khi Tổ quốc gọi, ông mang theo ý chí của những người con của Biển lên đường nhập ngũ.
Ký ức hào hùng nhất của ông gắn liền với cuộc chiến đấu bảo vệ Biên giới phía Bắc năm 1979 tại Cao Bằng. Với tư cách là một người lính công binh, ông không chỉ mưu trí trong chiến đấu mà còn là người đồng chí đáng tin cậy, từng sát cánh chiến đấu và cùng ở với anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nông Văn Việt. Giữa những đêm canh gác, chia sẻ lẫn nhau, chính sự kiên cường của những người đổng đội dân tộc Tày, Nùng và khắp nơi trên đất nước đã tạo nên một khối thép tinh thần không thể bị xuyên thủng.
Ông thường kể về những ngày tháng vô cùng gian khổ nhưng tinh thần lạc quan vẫn luôn rực cháy. Tận dụng tài năng bơi lội của mình, ông thường xuyên trực tiếp huấn luyện, rèn luyện kỷ năng tác chiến vùng sông nước cho đồng đội.
Ông kể về một trận đánh bắt đầu từ khi sương mù còn chưa tan hẳn trên đỉnh núi, tiếng gầm rú của động cơ xe tăng hòa cùng tiếng bắng pháo dữ dội, trong một khúc cua sỏi đá đầy ngoặt nghèo bên sườn vực chiếc xe tăng của ông bỗng nhiên gặp sự cố và lật nhào, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi đất đá và sắt thép va đập dữ dội, ông chỉ cảm thấy một cơn đau đến thấu tâm can nơi vùng đầu. máu nóng đổ ra, toàn bộ phần răng hàm phía trong của ông gãy vụn dưới lực va đập khủng khiếp. Khi được đồng đội kéo ra khỏi xe, khuôn mặt ông bê bết máu, hơi thở đứt khoảng, nhưng thay vì gục ngã, ông đã dùng ý chí của một người lính đến từ vùng Biển, nghỉ về gia đình để chiến thắng tử thần.
Những ngày điều trị chấn thương nặng nề ấy, ông rất mạnh mẽ, không một tiếng kêu rên, ông tập ăn cháo loãng, tập nói lại từ khi hàm còn cứng, tất cả chỉ để sớm trở lại với đơn vị để tiếp tục chiến đấu. sau này mỗi khi ăn cơm, ông em chỉ nhai được đồ ăn mềm và dùng răng phía ngoài, ông nói đùa "Để đổi lấy hòa bình thì kì khó khăn nhai cơm ni có là chi đâu cháu hè"



