Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Minh Lập
Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Minh Lập

Tôi tên là Phạm Minh Lập, sinh năm 1949, hiện nay là hội viên Hội Cựu chiến binh ở thôn Trung Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 8 năm 1969, theo tiếng gọi của Tổ quốc, tôi nhập ngũ, tham gia C2, Đoàn 220, Trung đoàn 770, chiến đấu tại chiến trường miền Nam.
Nhớ lại những ngày tháng ấy, tôi vẫn nhớ rõ cảm xúc khi lần đầu tiên nhận lệnh lên đường. Năm 1969, theo tiếng gọi của Tổ quốc, tôi xung phong lên đường nhập ngũ. Khi đó, tôi cảm thấy rất phấn khởi vì được tham gia bảo vệ Tổ quốc, được góp sức trẻ của mình vào nhiệm vụ chung của đất nước.
Trong những năm tháng đất nước đang chiến tranh, tôi cũng như nhiều thanh niên khác đã hưởng ứng lời kêu gọi của Bác Hồ, tất cả cùng hướng về chiến trường. Trong thanh niên lúc đó có một tinh thần tình nguyện rất cao. Mỗi người đều sẵn sàng rời quê hương, tạm biệt gia đình để lên đường ra chiến trường khi Tổ quốc cần.
Cuộc sống của những người lính trẻ trong chiến tranh khi ấy rất khác với cuộc sống hôm nay. Vất vả, gian nan, thiếu thốn bộn bề là những điều chúng tôi thường xuyên phải đối mặt. Có những lúc phải ăn khoai, ăn sắn, nhưng trong hoàn cảnh khó khăn ấy, anh em đồng đội vẫn cùng nhau chia sẻ. Có gì ăn thì cùng nhau ăn, cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian khổ.
Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, có một kỷ niệm mà tôi nhớ nhất, đó là khoảng thời gian từ tháng 3 năm 1970. Khi ấy, cuộc sống rất khó khăn. Anh em hành quân đến con suối, bắt cá ở Kon Tum, sông Sa Thầy. Cuộc sống tuy kham khổ, thiếu thốn nhưng anh em vẫn rất vui vẻ. Những ngày tháng cùng hành quân, cùng chia sẻ với nhau giữa chiến trường đã trở thành những ký ức sâu đậm trong cuộc đời người lính.
Nhưng rồi sau lần đó, những người đồng đội lại phải chia tay nhau, mỗi người một nơi. Cuộc chiến đấu tiếp tục đưa mỗi người đến những nơi khác nhau, nhưng những kỷ niệm về những tháng ngày cùng nhau vượt qua khó khăn vẫn còn ở lại trong ký ức.
Trong chiến tranh, điều tôi cảm nhận sâu sắc nhất chính là tình đồng chí, đồng đội. Anh em luôn đoàn kết với nhau, coi nhau như anh em một nhà. Có gì ăn thì cùng nhau chia sẻ. Ở nhà có bố mẹ, có người thân; khi vào chiến trường, tất cả anh em đồng đội đều coi nhau như người thân. Chính tình cảm ấy đã giúp những người lính cùng nhau vượt qua những khó khăn, gian khổ trong những năm tháng chiến tranh.
Sau bao năm nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình rất đặc biệt. Tôi đã có 7 năm 6 tháng quân ngũ, tham gia chiến đấu và cống hiến sức trẻ của mình cho Tổ quốc. Đó là những năm tháng gian khổ nhưng cũng là những năm tháng mà tôi cảm thấy tự hào vì đã được sống và cống hiến cho đất nước.
Ngày hôm nay, khi đất nước được sống trong hòa bình, tôi mong thế hệ trẻ hãy tiếp tục cố gắng, siêng năng, tập trung học tập tốt, trở thành những công dân tốt, có ích cho xã hội. Đồng thời, thế hệ trẻ cần luôn cố gắng phát huy tinh thần đoàn kết của cha ông ta, bởi đoàn kết là một truyền thống quý báu đã được các thế hệ đi trước gìn giữ và phát huy.
Tôi mong muốn lớp trẻ hôm nay ra sức học tập, rèn luyện, cống hiến và trưởng thành hơn nữa, tiếp tục phát huy truyền thống đoàn kết và tinh thần yêu nước của ông cha ta. Mỗi người trẻ hãy bằng những việc làm cụ thể của mình đóng góp cho quê hương, đất nước.
Nhìn lại những năm tháng đã qua, tuổi trẻ của chúng tôi gắn với những ngày tháng chiến tranh, với những cuộc hành quân, những bữa ăn khoai, ăn sắn và những ngày tháng cùng đồng đội chia sẻ khó khăn. Dù cuộc sống khi ấy kham khổ, gian nan, nhưng tình đồng chí, đồng đội luôn gắn bó, đoàn kết và đem lại niềm vui giữa những năm tháng “thời hoa lửa”.
7 năm 6 tháng quân ngũ đã trở thành một phần đặc biệt trong cuộc đời tôi. Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng tinh thần yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý thức cống hiến cho Tổ quốc vẫn là những điều tôi mong muốn được trao lại cho thế hệ trẻ hôm nay.



