Cựu chiến binh

Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Ngọc Thanh

Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Ngọc Thanh

Thanh Hóa17/09/2026Xã Ngọc Lặc (Xã Ngọc Lặc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Ngọc Thanh

Tôi tên là Phạm Ngọc Thanh, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1956. Hiện nay, tôi là hội viên Hội Cựu chiến binh ở thôn Trung Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa.

Tháng 03 năm 1975, tôi nhập ngũ. Sau những ngày tháng trong quân ngũ, đến tháng 03 năm 1981, tôi xuất ngũ. Trong những năm tháng ấy, tôi tham gia chiến đấu tại Trung đoàn 273, Sư đoàn 41, Quân đoàn 4.

Nhớ lại ngày đầu tiên nhập ngũ, khi vào đơn vị và nghe tiếng súng, trong lòng tôi khi ấy có một cảm xúc rất khó quên. Tôi rất háo hức để được chiến đấu, được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Tuổi trẻ thời ấy, trước nhiệm vụ của đất nước, chúng tôi luôn mong muốn được cống hiến sức mình.

Động lực để tôi rời quê hương, tạm biệt gia đình lên đường chiến đấu cũng rất giản dị. Đó là mong muốn cống hiến sức trẻ để góp phần bảo vệ đất nước được hòa bình, tự do và hạnh phúc. Dù phải xa quê, xa gia đình, chúng tôi vẫn lên đường với tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Những năm tháng tuổi trẻ trong quân ngũ là những năm tháng vô cùng khó khăn, gian nan và khổ sở. Cuộc sống khi ấy ăn không no, ngủ không yên, mặc rách. Thiếu thốn và gian khổ luôn hiện hữu trong cuộc sống của người lính. Nhưng dù khó khăn đến đâu, tinh thần và ý chí của chúng tôi vẫn luôn nhắc nhở rằng mình phải cố gắng vượt qua tất cả. Trong những năm tháng đó, tôi luôn lấy tinh thần anh Lê Bá Lương để học tập.

Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, tôi có rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với tôi là những lần đánh hai trận trong vòng vây của địch.

Trong lúc đang chiến đấu, chúng tôi chứng kiến đồng đội hy sinh. Những người đồng chí, đồng đội đã cùng nhau chia sẻ biết bao khó khăn, gian khổ, cùng chiến đấu bên nhau, vậy mà có người đã hy sinh giữa chiến trường. Nhìn thấy đồng đội hy sinh, lòng tôi càng thấy căm thù giặc. Chính từ sự căm thù ấy, tôi cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu và đánh thắng giặc.

Chiến tranh cũng cho chúng tôi hiểu sâu sắc hơn về giá trị của tình đồng chí, đồng đội. Trong hoàn cảnh khó khăn, chúng tôi luôn giữ tinh thần đoàn kết, cùng nhau sẻ chia những thiếu thốn. Miếng cơm, manh áo cũng cùng nhau chia sẻ. Khi khó khăn, chúng tôi càng đoàn kết, cùng nhau đấu tranh, giữ gìn và bảo vệ Tổ quốc.

Sau bao nhiêu năm nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình đã cống hiến hết mình cho chiến đấu trong chiến trường, góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà, để nhân dân ta được ấm no, hạnh phúc.

Những năm tháng tuổi trẻ ấy đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên trong cuộc đời tôi. Đó là những năm tháng có gian khổ, có hy sinh, nhưng cũng là những năm tháng mà tuổi trẻ chúng tôi được cống hiến cho đất nước.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, điều tôi mong muốn gửi đến thế hệ thanh niên là các cháu hãy cố gắng hết noi theo các thế hệ cha anh đi trước để học tập, lao động và trưởng thành.

Tôi mong muốn lớp trẻ hôm nay phải luôn ghi nhớ công ơn của những người đã hy sinh mới có ngày hôm nay. Thế hệ trẻ cần phải đổi mới, sáng tạo trong công việc, trong hành động, thực hiện tốt những công việc, nhiệm vụ được giao mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó.

Thời gian đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về những năm tháng “thời hoa lửa” vẫn còn trong tâm trí chúng tôi. Tôi mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn trân trọng cuộc sống hòa bình, ghi nhớ công ơn của các thế hệ đi trước và tiếp tục bằng hành động của mình để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn