Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Tăng
Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Tăng

Tôi tên là Phạm Văn Tăng, sinh năm 1946, hiện nay là hội viên Hội Cựu chiến binh ở thôn Trung Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 3 năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh, tôi lên đường nhập ngũ, tham gia Sư đoàn 367 Phòng không – Không quân.
Nhớ lại những năm tháng ấy, điều tôi nhớ nhất có lẽ là cảm xúc trong lần đầu tiên nhận lệnh lên đường ra trận. Khi đó, bản thân tôi rất hăng hái và phấn khởi vì được tham gia bảo vệ Tổ quốc, góp sức mình để đất nước được bình yên.
Đất nước lúc bấy giờ đang có chiến tranh. Cũng như nhiều thanh niên khác, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình cần có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Vì vậy, tôi sẵn sàng rời quê, tạm biệt gia đình để lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu. Đó là sự lựa chọn của một thế hệ thanh niên khi Tổ quốc cần.
Cuộc sống của thanh niên thời đó rất khác với hôm nay. Những năm tháng trong chiến tranh là những ngày vất vả, gian nan, thiếu thốn bộn bề. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, chúng tôi vẫn cùng nhau vượt qua, cùng nhau chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ.
Trong suốt những năm tháng “thời hoa lửa”, có một kỷ niệm mà tôi nhớ nhất. Đó là trận đánh ở Ngã Ba Đông Dương. Điều đặc biệt là trong trận đánh ấy, không cần đánh địch tự ra hàng, bắt sống tù binh.
Nhưng có lẽ câu chuyện khiến tôi nhớ mãi lại là chuyện xảy ra trong quá trình tham gia chiến đấu. Ở nhà, gia đình đã nhận được giấy báo tử của tôi. Vì vậy, sau khi đất nước được giải phóng, khi tôi trở về, mọi người vô cùng bất ngờ, cứ ngỡ tôi đã hy sinh. Khoảnh khắc ấy là một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời tôi.
Những năm tháng chiến tranh cũng để lại trong tôi một tình cảm sâu sắc về tình đồng chí, đồng đội. Anh em trong đơn vị luôn đoàn kết với nhau, coi nhau như anh em một nhà. Khi có gì ăn thì cùng nhau chia sẻ, cùng nhau nuôi sống nhau. Ở nhà có bố mẹ, có người thân, còn khi vào đơn vị, tất cả anh em đồng đội đều coi nhau như người thân trong gia đình. Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi gắn bó với nhau và cùng vượt qua những năm tháng khó khăn, gian khổ của chiến tranh.
Sau bao nhiêu năm nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình rất đặc biệt. Trong lòng vẫn còn nhiều tiếc nuối, nhưng trên hết, tôi cảm thấy tự hào vì đã cống hiến tuổi trẻ của mình cho đất nước.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, tôi mong muốn thế hệ trẻ được sống trong thời bình sẽ tiếp tục cố gắng, phát triển kinh tế theo Nghị quyết của Đảng, noi gương thế hệ cha ông, ra sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Tôi cũng mong lớp trẻ hôm nay ra sức học tập, rèn luyện, cống hiến và trưởng thành hơn nữa. Mỗi người hãy cố gắng phấn đấu trở thành đoàn viên, đảng viên, tiếp tục cống hiến sức trẻ cho sự phát triển của quê hương.
Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua những năm tháng chiến tranh, đã góp một phần sức lực của mình để bảo vệ Tổ quốc và giành lại cuộc sống hòa bình. Còn thế hệ trẻ hôm nay được tiếp nối cuộc sống trong hòa bình, hãy tiếp tục viết tiếp những trang mới bằng học tập, rèn luyện, lao động và cống hiến, để quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.



