Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Quang Khôi
Hồi nhớ lại cách đây 60 năm về trước, là một thanh niên tuổi đời đôi mươi viết đơn tình nguyện đi bộ đội. Vào những năm tháng chiến tranh phá hoại ác liệt nhất.
Ngày vào bộ đội tôi được biên chế ở đại đội pháo cao xạ 57 ly thuộc trung đoàn 233, nhớ lại trận đầu tiên đơn vị pháo đóng quân ở thôn Vệ Linh, xã Đa Phúc. Vào ngày 15/10/1966, máy bay Mỹ ném bom vào trận đại pháo, có cả bom bi rơi xuống, có quả chưa nổ. Buổi tối hôm đó, tôi đi nhặt từng quả bom bi chưa nổ gom lại từng đống, không biết sợ là gì. Đồng đội hôm ấy có chiến sĩ Nguyễn Văn Phúc đã hy sinh đầu tiên, người ở Đồng Mương, Nam Khê thuộc thanh niên hợp tác xã Đồng Tiến mà tôi còn nhớ mãi.
Rồi những năm tháng chuyển về đơn vị trường kỹ thuật không quân học tập chuyên môn rồi về đơn vị tham gia công tác phục vụ chiến đấu, sửa chữa khí tài máy móc của hệ thống thiết bị điện ở máy bay. Những năm chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ, Mỹ đã từng ném bom vào các sân bay ở miền Bắc, những hố bom to nhỏ như một cái áo nước. Những người lính tối đến thắp đuốc lại ra sân bay san lấp hố bom trải bê tông xong mới về, không kể mệt nhọc.
Thời gian năm 1972 đơn vị đi sơ tán, Mỹ đã ném bom vừa bom bi và bom phá ở nơi đơn vị đóng quân. Hôm ấy một quả bom bi nổ mảnh bom văng vào đúng giường ngủ của tôi vết tích để lại chăn màn ba lô quần áo tăng bạt đều bị xuyên thủng. Lúc đó tôi trú ở trong hầm chỉ khoảng 10m thôi người an toàn không việc gì. Riêng máy móc thiết bị hiệu nghiệm kiểm tra đều bị viên bi xuyên thủng. Hôm đó cả đơn vị an toàn không ai bị thương vong.
Những ngày tháng 4/1975, tôi còn nhớ mãi cả trung đội còn cầm cuốc xẻng để đào hầm trú ẩn. Khi nghe tin chiến thắng miền Nam hoàn toàn giải phóng, ai nấy đều reo hò phấn khởi. Đó là buổi đào hầm trú ẩn cuối cùng của người lính.
Qua những câu chuyện nhỏ của tôi trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ kể chưa được xúc tích cho lắm nhưng đã để lại cho tôi còn nhớ mãi cho đến ngày hôm nay.



