Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong Quàng Văn Ngài
Ông Quàng Văn Ngài, sinh năm 1954, dân tộc Thái, hiện đang sinh sống tại bản Nà Cà, xã Bình Lư, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Từ ngày 10/10/1966 đến tháng 10/1970, ông tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C203 Phong Thổ.
Ông Quàng Văn Ngài, sinh năm 1954, dân tộc Thái, hiện đang sinh sống tại bản Nà Cà, xã Bình Lư, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Từ ngày 10/10/1966 đến tháng 10/1970, ông tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C203 Phong Thổ.
Nhắc lại những năm tháng tham gia Thanh niên xung phong, ông Ngài vẫn nhớ rõ hình ảnh của những ngày còn trẻ, khi vừa rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ. Khi ấy tuổi còn ít, cuộc sống ở đơn vị còn nhiều khó khăn, nhưng ai cũng vui vẻ, cố gắng vì nghĩ rằng mình còn trẻ thì phải góp sức cho đất nước.
Ở đơn vị C203 Phong Thổ, công việc chủ yếu của ông và đồng đội là làm đường, sửa đường, vận chuyển đất đá, giúp cho các tuyến đường được thông suốt. Ngày ấy chưa có máy móc như bây giờ, mọi việc chủ yếu làm bằng sức người. Cuốc, xẻng, xà beng là những dụng cụ quen thuộc hằng ngày. Có những đoạn đường khó đi, nhiều đá, nhiều dốc, anh em phải cùng nhau làm từng chút một mới hoàn thành được.
Ông kể, những ngày làm việc vất vả nhất là vào mùa mưa. Mưa trên núi có khi kéo dài nhiều ngày, đường đất bị nhão, nước chảy làm sạt lở nhiều chỗ. Anh em trong đơn vị lại cùng nhau đi sửa, người cuốc đất, người xúc đá, người vận chuyển vật liệu. Có hôm làm đến tối muộn mới nghỉ. Quần áo ướt, chân tay lấm bùn đất nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.
Cuộc sống lúc đó cũng rất thiếu thốn. Anh em trong đơn vị thường ở trong những lán tạm, trời lạnh thì đốt lửa sưởi, trời mưa thì che chắn lại để tránh nước vào. Đêm ngủ giữa rừng còn có muỗi, có vắt, nhiều hôm rất khó chịu. Có đồng chí bị ốm, bị sốt nhưng khi khỏe lại vẫn tiếp tục cùng anh em làm việc. Ông Ngài bảo rằng, khó khăn thì nhiều nhưng vui nhất là anh em sống với nhau rất tình cảm, coi nhau như người trong gia đình.
Ông vẫn nhớ những bữa cơm đơn giản ngày ấy, có khi chỉ có cơm, rau rừng và những món ăn rất đạm bạc nhưng mọi người vẫn ngồi ăn với nhau rất vui vẻ. Sau những giờ làm việc, anh em lại kể chuyện quê nhà, hỏi thăm nhau, động viên nhau để quên đi nỗi nhớ gia đình.
Đến nay, khi tuổi đã cao, ông Quàng Văn Ngài vẫn thường kể lại những câu chuyện về một thời Thanh niên xung phong cho con cháu và đoàn viên, thanh niên trong xã nghe. Ông kể về những ngày cùng đồng đội làm đường trong điều kiện khó khăn, về tình cảm giữa những người cùng chung đơn vị, cùng vượt qua gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ.
Qua những câu chuyện của mình, ông mong muốn thế hệ trẻ hôm nay hiểu được rằng cuộc sống hòa bình, những con đường thuận lợi mà mọi người đang đi hôm nay có sự đóng góp của nhiều thế hệ đi trước. Ông nhắn nhủ đoàn viên, thanh niên cần cố gắng học tập, rèn luyện, đoàn kết và tích cực tham gia các công việc có ích cho gia đình, quê hương.
Hiện nay, ông Quàng Văn Ngài là một cựu Thanh niên xung phong gương mẫu, luôn chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, giữ gìn tình đoàn kết trong cộng đồng và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Với ông, những năm tháng trong màu áo Thanh niên xung phong tuy đã đi qua nhiều năm nhưng vẫn là những kỷ niệm đẹp, là quãng thời gian tuổi trẻ đã được sống, được cống hiến và được góp phần nhỏ bé của mình cho đất nước.



