Câu chuyện của Cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Sen
Câu chuyện của Cựu TNXP Trần Thị Sen
hững năm kháng chiến ở chiến khu Việt Bắc, rừng núi không chỉ che chở bộ đội mà còn thử thách từng con người bằng cái lạnh cắt da và những trận bom bất ngờ. Trong đội thanh niên xung phong năm ấy, có một cô gái tên Trần Thị Sen – nhỏ bé, nhanh nhẹn, và luôn cột gọn mái tóc sau chiếc khăn nâu đã sờn.
Sen không cầm súng, nhưng công việc của cô cũng ở ranh giới sống – chết: tải đạn, dẫn đường, san lấp hố bom. Đồng đội vẫn nhớ hình ảnh cô gái ấy luôn đi đầu mỗi khi mở đường, miệng khe khẽ hát để át đi nỗi sợ.
Một đêm mưa rừng, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp: sửa lại con đường vừa bị bom đánh phá để kịp đưa thương binh ra tuyến sau. Con đường đất trơn trượt, nước từ sườn núi đổ xuống ào ào, từng hố bom ngập bùn sâu đến đầu gối.
Khi mọi người còn đang dò dẫm trong bóng tối, một tiếng gọi yếu ớt vang lên từ phía trước. Một thương binh bị kẹt lại trong hố bom, nước đang dâng lên từng chút.
Không chần chừ, Sen lao tới. Bùn đất sụt xuống, chân cô lún sâu nhưng cô vẫn cố bám vào mép hố, cúi người kéo lấy cánh tay người lính.
“Anh nắm chặt nhé, em kéo lên!” – giọng cô run vì lạnh nhưng dứt khoát.
Đất trơn, nước chảy xiết, mỗi lần kéo lên lại trượt xuống. Đồng đội phía sau vội chạy tới hỗ trợ, nhưng chính Xem là người bám trụ đầu tiên, giữ cho người thương binh không bị chìm xuống.
Cuối cùng, họ cũng kéo được anh lên. Sen ngồi bệt xuống, hai bàn tay tím tái vì lạnh, bùn đất phủ kín người. Nhưng khi thấy thương binh được cáng đi an toàn, cô chỉ cười nhẹ, như vừa làm xong một việc rất đỗi bình thường.
Đêm đó, con đường được thông. Những cáng thương lần lượt đi qua, bánh xe thồ lăn đều trong mưa. Sen lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục cùng đồng đội lấp nốt những đoạn đường còn dang dở.
Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, bà Trần Thị Sen trở về quê, sống một cuộc đời giản dị. Ít ai biết rằng người phụ nữ nhỏ bé ấy từng có những đêm mưa rừng đối mặt với hiểm nguy.
Có lần, con cháu hỏi:
“Ngày xưa bà có sợ không?”
Bà cười hiền, ánh mắt như vẫn nhìn về núi rừng xa xăm:
“Sợ chứ… nhưng thấy người khác cần mình hơn, thì tự nhiên lại không còn nghĩ đến sợ nữa.”
Câu chuyện của bà không có những trận đánh lớn, nhưng lại lặng lẽ như chính con người bà – một bông hoa nhỏ giữa chiến khu Việt Bắc, góp phần làm nên con đường của sự sống giữa những năm tháng khói lửa.



