Câu chuyện của cựu thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn
Bà Nguyễn Thị Hòa (sinh năm 1954, quê Hạ Hòa, Phú Thọ) là cựu thanh niên xung phong từng tham gia tuyến đường Trường Sơn từ năm 1972. Trong thời gian chiến tranh chống Mỹ, bà làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe vận tải vào miền Nam. Dù phải đối mặt với bom đạn và nhiều gian khổ, bà cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ nơi tuyến lửa, góp phần vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Bà Nguyễn Thị Hòa sinh năm 1954 tại huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bà gắn liền với những năm tháng chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt. Khi còn nhỏ, bà đã quen với cảnh những đoàn bộ đội hành quân qua làng, những đêm cả xóm tắt đèn trú bom và tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời miền Bắc.
Năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Với tinh thần của tuổi trẻ thời chiến “đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”, bà được điều động lên tuyến đường Trường Sơn làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe vào chiến trường miền Nam.
Công việc của những nữ thanh niên xung phong khi ấy vô cùng gian khổ. Ban ngày phải san lấp hố bom, sửa đường, kéo gỗ lót đường cho xe qua; ban đêm lại soi đèn dẫn đường cho các đoàn xe vận tải vượt trọng điểm đánh phá của máy bay Mỹ. Có những ngày vừa san xong mặt đường thì bom địch lại trút xuống, tất cả lại tiếp tục lao ra giữa khói bụi để khôi phục tuyến đường.
Bà từng kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là thiếu ăn hay những cơn sốt rét rừng, mà là những trận bom bất ngờ giữa lúc cả đội đang làm nhiệm vụ. Nhiều đồng đội của bà đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng chính những mất mát ấy càng khiến các cô gái thanh niên xung phong thêm quyết tâm giữ thông suốt con đường chi viện cho miền Nam.
Có lần, trong một đợt đánh phá dữ dội tại trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn, đơn vị của bà phải làm việc liên tục suốt đêm để lấp hố bom cho đoàn xe kịp hành quân. Dưới ánh đèn pin nhỏ và tiếng máy bay còn vang vọng phía xa, những cô gái tuổi mười tám đôi mươi vẫn dùng cuốc xẻng san đất, chuyển đá bằng tay giữa khói bụi mù mịt.
Không chỉ làm nhiệm vụ mở đường, bà còn tham gia vận chuyển lương thực, thuốc men và chăm sóc thương binh tại các điểm dừng chân dã chiến. Trong ký ức của bà, tuổi trẻ năm ấy tuy gian khổ nhưng đầy tự hào, bởi ai cũng tin rằng mỗi chuyến xe vượt qua Trường Sơn là thêm một phần hy vọng cho ngày đất nước thống nhất.
Mùa xuân năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị của bà đã ôm nhau bật khóc giữa núi rừng Trường Sơn. Sau bao năm bom đạn và hy sinh, ngày hòa bình cuối cùng cũng đến.
Sau chiến tranh, bà Nguyễn Thị Hòa trở về quê hương, tiếp tục lao động và xây dựng cuộc sống mới. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng ký ức về những năm tháng thanh xuân nơi tuyến lửa vẫn luôn là phần thiêng liêng nhất trong cuộc đời bà.
Ngày nay, câu chuyện của bà không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho hàng vạn nữ thanh niên xung phong Việt Nam – những cô gái đã dành cả tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng để góp phần làm nên hòa bình cho đất nước.



