Câu chuyện của Cựu TNXP Bùi Đình Giang
Ông tôi sinh năm 1927 – một thế hệ lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Ông đã rời xa chúng tôi vào năm 2025, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” của ông vẫn còn đó, in đậm trong từng câu chuyện mà ông kể lại khi còn sống.
Ngày ấy, khi Tổ quốc gọi tên, ông tôi – một chàng trai tuổi mười tám đôi mươi – đã không ngần ngại rời quê hương, tham gia lực lượng thanh niên xung phong, đi dân công hỏa tuyến phục vụ kháng chiến chống thực dân Pháp. Không súng đạn trên tay như những người lính ngoài mặt trận, nhưng công việc của ông và đồng đội cũng hiểm nguy không kém.
Ông kể, những con đường rừng, những dốc núi cheo leo, những đêm tối mịt mùng… tất cả đều in dấu chân của những đoàn dân công gùi gạo, vác đạn, chuyển thương binh. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày đêm, bữa đói bữa no, mưa rừng xối xả, muỗi vắt bủa vây. Nhưng không ai lùi bước. Bởi trong tim họ chỉ có một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: “Đất nước phải được tự do.”
Ông từng kể về những lần suýt mất mạng khi bom địch bất ngờ dội xuống tuyến đường vận chuyển. Đất đá tung lên, tiếng nổ xé tai, nhưng rồi khi khói bụi tan đi, ông lại cùng đồng đội đứng dậy, tiếp tục gùi hàng, tiếp tục tiến về phía trước. Có những người đã nằm lại nơi rừng sâu, không kịp trở về quê hương. Ông luôn nhắc đến họ với một sự trân trọng và xót xa.
Chiến tranh qua đi, ông trở về với cuộc sống đời thường, lặng lẽ như bao người lính không tên khác. Ông không kể nhiều về chiến công, cũng chẳng bao giờ nhận mình là anh hùng. Nhưng với gia đình tôi, ông chính là một phần của lịch sử – một con người đã sống trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Những buổi chiều yên bình, ông thường ngồi kể chuyện xưa, giọng trầm ấm, ánh mắt xa xăm. Khi ấy, tôi chưa hiểu hết những gian khổ ông đã trải qua. Chỉ đến khi ông không còn nữa, tôi mới nhận ra: những câu chuyện ấy chính là ký ức vô giá, là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh và ý chí kiên cường.
Giờ đây, khi viết lại những dòng này, tôi như thấy lại hình bóng ông – người thanh niên năm nào giữa núi rừng kháng chiến, bước chân không mỏi, trái tim luôn cháy lên ngọn lửa yêu nước.
Ông đã đi xa, nhưng “thời hoa lửa” của ông sẽ còn sống mãi – không chỉ trong ký ức gia đình tôi, mà còn trong dòng chảy lịch sử của dân tộc.



