Câu chuyện của đồng chí Lê Văn Ngữ
Sinh năm 1956, tại Thôn 11, xã Vĩnh Chân, tỉnh Phú Thọ, đồng chí Lê Văn Ngữ lên đường nhập ngũ năm 1975, ngay sau khi đất nước vừa thống nhất. Khi ấy, chiến tranh đã đi qua nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều gian nan, thử thách. Với tinh thần của tuổi trẻ thời hậu chiến, đồng chí tạm biệt quê hương, gia đình, khoác lên mình màu xanh áo lính, bắt đầu những năm tháng rèn luyện và phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam.
Những năm cuối thập niên 1970, tình hình đất nước xuất hiện nhiều diễn biến phức tạp, đặc biệt tại các tuyến biên giới. Người lính phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, vừa huấn luyện, vừa thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và giữ gìn bình yên cho Tổ quốc. Trong môi trường quân ngũ đầy kỷ luật, đồng chí Lê Văn Ngữ cùng đồng đội vượt qua những thiếu thốn, gian khổ của cuộc sống nơi đơn vị. Những buổi huấn luyện vất vả, những ngày hành quân và trực sẵn sàng chiến đấu đã tôi luyện ở người lính trẻ bản lĩnh, ý chí và tinh thần trách nhiệm.
Giai đoạn 1979–1982 là thời kỳ nhiệm vụ bảo vệ biên giới và làm nhiệm vụ quốc tế đặt ra nhiều yêu cầu đối với Quân đội. Dù ở bất cứ vị trí nào, mỗi người lính đều hiểu rằng phía sau mình là quê hương, gia đình và cuộc sống bình yên của nhân dân. Với đồng chí Lê Văn Ngữ, những năm tháng ấy trở thành một phần ký ức sâu đậm của tuổi trẻ – những năm tháng sống trong tình đồng chí, đồng đội và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích riêng.
Năm 1982, đồng chí hoàn thành nghĩa vụ, trở về quê hương Thôn 11, xã Vĩnh Chân. Sau khi rời quân ngũ, phẩm chất người lính tiếp tục được phát huy trong cuộc sống. Là đảng viên, hội viên Hội Cựu chiến binh xã Vĩnh Chân, đồng chí luôn giữ gìn tinh thần trách nhiệm, gương mẫu và truyền thống Bộ đội Cụ Hồ.
Bảy năm quân ngũ tuy không quá dài nhưng đủ để ghi dấu một thời tuổi trẻ. Với đồng chí Lê Văn Ngữ, đó là những năm tháng đáng tự hào – khi tuổi thanh xuân được gửi gắm cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, để hôm nay những ký ức ấy trở thành hành trang quý giá trong cuộc sống và là câu chuyện đẹp để thế hệ sau trân trọng, noi theo.


