Bài viết

Câu chuyện của liệt sĩ chống Mỹ

Hưng Yên30/12/2025Lương Quý Minh  - Trường Tiểu học An Đồng - Xã A Sào – Tỉnh Hưng Yên (A SÀO)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lương Quý Minh Lớp: 3C

Trường Tiểu học An Đồng - Xã A Sào – Tỉnh Hưng Yên

Bài dự thi “Câu chuyện thời hoa lửa”

Câu chuyện của liệt sĩ chống Mỹ

Ông tôi là Nguyễn Văn Giảng- một liệt sĩ thời chống Mỹ. Ngay cả mẹ của tôi cũng chưa một lần được gặp Ông bởi lúc mẹ tôi sinh ra Ông tôi đã hi sinh rồi.

Theo lời kể của mẹ, cũng là cô giáo dưới mái trường tôi đang học: Ngay cả mẹ cũng chưa từng biết mặt của Ông liệt sĩ. Nhưng Ông luôn hiện hữu, quen thuộc với niềm tự hào, tôn kính, với niềm mong mỏi lớn lao của cả gia đình là được tìm thấy hài cốt của Ông.

Tôi lớn lên trong thời bình, là học sinh thế hệ Gen Z càng không biết mặt Ông. Chỉ biết tận trong sâu thẳm trái tim của bà ngoại cùng các cậu mợ và ba mẹ tôi thì Ông là một niềm tự hào mãnh liệt. Nhưng việc chưa tìm được hài cốt của Ông cũng là một nỗi trăn trở khôn nguôi của cả gia đình. Vì thế, gia đình tôi đã luôn cố gắng để tìm được nơi Ông tôi yên nghỉ. Những tờ đơn gửi đi. Những niềm hi vọng được thắp dần lên.

Song, rồi… tất cả lại mờ mịt. Bởi Ông tôi hi sinh đã quá lâu rồi (ngày 19 tháng 3 năm 1969), và các tài liệu cũng không ghi lại được các thông tin cụ thể.

Giữa lúc niềm hi vọng tìm hài cốt của Ông trở nên mong manh hơn bao giờ hết thì một chuyện hi hữu chưa từng có đã xảy ra khiến cả gia đình, vốn rất tin vào khoa học như gia đình tôi cũng bất ngờ: Ông tôi về báo tin. Một cuộc nói chuyện bằng lời rõ mồn một diễn ra ngay trong đêm đúng vào cái khoảnh khắc chuyển giao giữa ngày 14 và hôm rằm. Có lẽ nếu không trích xuất camera thì khó ai tin được. Cuộc nói chuyện bằng đúng giọng của Ông mà bà ngoại tôi (người em gái ruột của Ông) đã từng nghe.

Ông tôi nhắc nhở cháu con đừng mất sức đi tìm hài cốt Ông nữa vì không thể tìm được. Ông bảo: “Đừng đi tìm Ông nữa. Thân thể Ông đã hòa vào đất mẹ rồi. Không còn gì cả. Chỉ còn duy nhất một mảnh bom ghi tên Nguyễn Văn Giảng, bây giờ rừng thiêng nước độc cũng không thể tìm được nữa”.

Rồi Ông báo lại cho gia đình ngày Ông mất. Tôi cùng cả gia đình đã chăm chú ngồi lắng nghe camera mà chú tôi trích xuất lại về cuộc nói chuyện giữa đêm khi chú đã thay lời của chính Ông mà chú cũng không hề hay biết như lắng nghe từng tâm nguyện, từng lời dặn dò.

Tôi biết, cuộc nói chuyện của Ông đã làm cả gia đình nhẹ lòng, yên tâm và bớt buồn khi vẫn chưa tìm được hài cốt của Ông. Tôi cũng biết, trên dải đất hình chữ S này còn biết bao gia đình chưa tìm được hài cốt liệt sĩ của người thân. Thời hoa lửa đã đi qua nhưng những vết thương còn âm ỉ.

Giọt nước mắt của bà, bác và mẹ tôi cứ thế rơi xuống khiến tôi hiểu rằng: Chiến tranh mặc dù đã qua đi, có những người mãi nằm xuống ở tuổi 20 và có cả ngàn liệt sĩ vô danh được quy tập nhưng nỗi đau vẫn còn đó… Người mất đã làm rạng danh đất nước, xứng đáng với tổ tiên. Còn những người sống như bà, cậu mợ và ba mẹ của tôi mãi đau đáu một nỗi niềm dành cho người đã khuất.

Viết bài này tôi mong thay mặt bà ngoại, các cậu mợ và bố mẹ của tôi được dâng lên một nén tâm hương để tưởng nhớ đến Ông liệt sĩ của mình cùng triệu triệu anh hùng đã khuất. Tôi mong sao trên thế giới sẽ không bao giờ có chiến tranh để niềm vui và nụ cười luôn được lan tỏa trên gương mặt của những con người mộc mạc, chất phác như bà, cậu mợ và ba mẹ tôi… Mong niềm hạnh phúc được thắp lên khắp hành tinh này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn