câu chuyện của Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Khảm
Mẹ đã lớn lên trong cuộc sống lam lũ, gắn bó với ruộng vườn, với cây lúa, với ánh mặt trời lên sớm và chiều buông nhẹ. Nhưng lịch sử gọi và Mẹ đã không đứng ngoài. Chồng Mẹ là liệt sĩ Lưu Tú, một người con kiên cường của quê hương An Nghiệp, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên cũ. Nay thuộc thôn Trung Lương 1, xã Tuy An Tây, Tỉnh Đắk Lắk, đã sớm tham gia kháng chiến, hy sinh vì nghĩa lớn. Con trai Mẹ là liệt sĩ Lưu Văn Long cũng nối gót cha, xung phong lên đường, ngã xuống trong kháng chiến chống Mỹ vì Tổ quốc. Mẹ, người vợ, người mẹ ấy, với tâm hồn kiên định và trái tim dấn thân, cũng tham gia hoạt động kháng chiến. Rồi Mẹ bị địch bắt, chịu tù đày, chịu đựng những tháng ngày đắng cay, nhưng vẫn giữ cho mình niềm tin bất khuất, giữ cho mình lòng yêu nước kiên trung.
Giai đoạn trước chiến tranh Mẹ sinh năm 1920 và lớn lên trong một gia đình nông dân biết khó, biết khổ. Những năm tháng đó, Mẹ nhìn thấy quê hương mình bị thực dân sau này có đế quốc Mỹ áp bức, dân nghèo lầm than, làng mạc tan hoang. Chính trong bối cảnh ấy, Mẹ và chồng Lưu Tú đã quyết định đứng về phía cách mạng, chia sẻ lòng yêu nước với nhân dân. Mối tình giữa Mẹ và cha Tú là nhẹ nhàng mà sâu lắng, giữa đồng ruộng quê hương, giữa bờ tre, giữa chiều tà vọng tiếng súng xa. Khi cha Tú lên đường nhập ngũ, Mẹ ở lại lo toan cho gia đình, cho quê hương. Mẹ không chỉ là người vợ, người mẹ trong gia đình nhỏ của mình, mà cũng là một phần của cuộc chiến chung theo cách riêng mà Mẹ có thể.
Thời hoa lửa Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào thời kỳ ác liệt, Mẹ cùng chồng và sau là con trai đã tham gia sâu vào phong trào. Mẹ không chỉ ở hậu phương mà đã trực tiếp hoạt động: tiếp tế, vận chuyển, che chở cán bộ, liên lạc… Cho nên khi Mẹ bị địch bắt, chịu tù đày, đó không phải là sự sắp đặt ngẫu nhiên mà là kết quả của lòng quyết chí không lùi bước trước kẻ thù.


