Cựu chiến binh

Câu chuyện của một cựu chiến binh

Trong buổi trò chuyện với bác Nguyễn Văn Hùng, em được nghe bác kể về những năm tháng tham gia quân ngũ đầy gian khổ. Qua lời kể chân thực về cuộc sống chiến trường, tình đồng đội và những mất mát của chiến tranh, em hiểu hơn sự hy sinh của thế hệ đi trước và càng trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay

Thái Nguyên17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những trang sách mà còn bằng ký ức của những con người đã trực tiếp đi qua chiến tranh. Những cựu chiến binh chính là những nhân chứng sống của một thời kỳ gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng. Qua câu chuyện của các bác, thế hệ hôm nay có thể cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình, của độc lập và của cuộc sống yên bình mà chúng ta đang có.

Trong dịp tìm hiểu về những nhân chứng lịch sử tại địa phương, em có dịp trò chuyện với bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh đã từng tham gia quân ngũ trong những năm tháng chiến tranh. Năm nay bác đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, trên khuôn mặt hằn rõ những dấu vết của tuổi tác, nhưng ánh mắt bác vẫn sáng và giọng nói vẫn rắn rỏi. Khi nhắc đến quãng đời quân ngũ, bác ngồi lặng đi vài giây như đang lần giở lại từng kỷ niệm đã nằm sâu trong ký ức.

Bác kể rằng ngày nhập ngũ, bác mới vừa tròn đôi mươi. Khi ấy, cũng như bao thanh niên khác, bác mang trong mình lòng yêu nước và khát vọng góp sức bảo vệ quê hương. Ngày rời nhà, hành trang của bác chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay mẹ chuẩn bị và lời dặn giản dị của cha mẹ: phải sống dũng cảm, đoàn kết với đồng đội và giữ vững niềm tin. Bác nói rằng lúc ấy ai cũng hiểu con đường phía trước đầy gian khổ, nhưng không ai chùn bước.

Những năm tháng ở chiến trường là quãng thời gian mà bác không thể nào quên. Bác kể về những cuộc hành quân kéo dài suốt nhiều ngày đêm, phải băng rừng, lội suối, đi qua những con đường đầy bùn đất và bom đạn. Có những hôm trời mưa lớn, quần áo ướt sũng, cái lạnh thấm vào da thịt. Lương thực không đủ, nhiều khi mỗi người chỉ có một nắm cơm hoặc vài củ sắn để cầm sức. Điều kiện thiếu thốn là vậy nhưng ai cũng cố gắng động viên nhau, nhường cho nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi.

Điều khiến bác nhớ nhất là tình đồng đội. Trong chiến tranh, tình đồng chí không chỉ là sự gắn bó mà còn là chỗ dựa tinh thần để mọi người vượt qua nỗi sợ hãi và gian khổ. Bác kể rằng có lần đơn vị đang hành quân thì bất ngờ gặp trận bom dữ dội. Khói bụi mù mịt, tiếng nổ vang lên liên tiếp. Trong lúc hỗn loạn ấy, những người lính vẫn cố gắng gọi tên nhau, dìu nhau tìm nơi trú ẩn. Sau trận bom, điều đầu tiên mọi người làm là điểm danh đồng đội. Mỗi lần thấy mọi người vẫn còn đủ mặt, ai cũng nhẹ nhõm như vừa vượt qua một thử thách lớn.

Nhưng chiến tranh không chỉ có sự kiên cường mà còn có những mất mát không thể bù đắp. Giọng bác chùng xuống khi nhắc đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Bác nói rằng có những người mới hôm qua còn cùng nhau trò chuyện, cùng chia nhau bữa cơm, vậy mà hôm sau đã không còn nữa. Những ký ức ấy theo bác suốt cả cuộc đời. Đối với bác, những đồng đội đã ngã xuống chính là một phần thanh xuân, một phần cuộc sống không bao giờ có thể quên.

Khi chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương với niềm vui được sống trong hòa bình. Tuy nhiên, việc trở lại cuộc sống đời thường cũng không hề dễ dàng. Sau nhiều năm gắn bó với quân ngũ, bác phải bắt đầu lại từ đầu. Bác tham gia lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tiếp tục đóng góp cho địa phương bằng những công việc bình dị. Dù không còn khoác trên mình màu áo lính, bác vẫn giữ nguyên phẩm chất của người bộ đội: sống giản dị, trách nhiệm và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người.

Bác bảo rằng điều khiến bác hạnh phúc nhất hôm nay là được nhìn thấy đất nước đổi thay từng ngày. Những con đường mới, trường học mới, tiếng trẻ em vui đùa trong cuộc sống yên bình – tất cả đều làm bác cảm nhận rõ ý nghĩa của những năm tháng đã hy sinh. Bác nói: “Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để các thế hệ sau được sống trong hòa bình. Điều mong muốn nhất là các cháu biết trân trọng hiện tại, học tập thật tốt và sống có ích cho đất nước.”

Qua câu chuyện của bác, em hiểu rằng lịch sử không hề xa vời. Lịch sử hiện diện ngay trong ký ức của những con người bình dị đang sống quanh chúng ta. Mỗi lời kể của các cựu chiến binh không chỉ giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về quá khứ mà còn nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mình đối với hiện tại và tương lai.

Những cựu chiến binh là những nhân chứng lịch sử quý giá của dân tộc. Họ đã dành tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu xương để bảo vệ Tổ quốc. Vì thế, thế hệ trẻ hôm nay cần biết ơn, trân trọng những hy sinh ấy, đồng thời cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với công lao của các thế hệ đi trước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn