Bài viết

Câu chuyện của một người lính

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nắng phương Nam đổ vàng lên những rặng cao su xanh ngắt. Trong chuyến đi trải nghiệm, tôi đã có một buổi chiều không thể nào quên khi được ngồi nghe bác Võ Văn Kiệt – một nhân chứng sống của vùng đất thép Củ Chi – kể về những năm tháng “Thời hoa lửa” ngay tại mảnh đất này. Ở tuổi ngoài 70, bác vẫn giữ được nụ cười hiền hậu và đôi mắt rạng ngời mỗi khi nhắc về những ngày bám trụ trong lòng địa đạo.

Bác Kiệt nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi mà theo bác nói là “chẳng biết sợ hãi là gì, chỉ biết yêu nước là trên hết”. Qua lời kể của bác, tôi dần hình dung ra một cuộc chiến không chỉ có bom đạn trên mặt đất, mà còn là sự sinh tồn đầy khắc nghiệt trong những đường hầm chật hẹp, tối tăm. “Thời hoa lửa” của bác là những bữa cơm vội vàng với củ khoai, chén muối dưới ánh đèn dầu leo lét, là những lúc nghẹt thở vì khói bom từ trên dội xuống, nhưng tay vẫn giữ chặt súng để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Bác bảo rằng, lửa khi ấy là sự tàn phá của kẻ thù, nhưng “hoa” chính là tinh thần lạc quan, là những câu hò, tiếng hát vang lên giữa lòng đất mẹ để át đi tiếng nổ chát chúa bên trên.

Tôi lặng người khi bác kể về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trong lòng địa đạo. Có những người anh, người chị đã ngã xuống khi chưa kịp nhìn thấy ánh sáng của ngày hòa bình, thanh xuân của họ đã tan vào đất đá để tạc nên một huyền thoại về sự kiên cường. Nhìn vào đôi bàn tay chai sạn của bác, tôi nhận ra một sự thật sâu sắc: Hòa bình mà tôi đang thụ hưởng hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là sự đánh đổi bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ đi trước.

Câu chuyện của bác Kiệt đã chạm đến phần sâu kín nhất trong suy nghĩ của một học sinh lớp 11 như tôi. Năm 2026, khi đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ với công nghệ và sự hiện đại, ngọn lửa từ Củ Chi năm xưa vẫn cần được tiếp nối. “Lửa” của hôm nay không còn là đạn bom, mà là nhiệt huyết trong học tập, là khát vọng sáng tạo để xây dựng quê hương. Tôi tự nhủ rằng, nếu ngày xưa các bác đã dùng cả tuổi trẻ để giữ đất, thì hôm nay, nhiệm vụ của thế hệ trẻ là dùng tri thức để làm giàu cho mảnh đất ấy.

Buổi trò chuyện khép lại khi hoàng hôn buông xuống, nhưng ngọn lửa từ những câu chuyện của bác vẫn cháy rực trong lòng tôi. Tôi hiểu rằng, lịch sử không phải là những trang sách cũ kỹ, mà là nhịp đập của hiện tại và tương lai. Những người lính như bác Kiệt đã cháy hết mình cho một “Thời hoa lửa” hào hùng, và trách nhiệm của tôi là phải sống sao cho xứng đáng với màu xanh của hòa bình, với những đóa hoa đã nở rộ từ lòng đất thép năm xưa.

Rời Củ Chi, hình ảnh người lính già đứng vẫy tay chào cứ ám ảnh mãi trong tâm trí tôi. Tôi mang theo bên mình bài học về lòng biết ơn và sự dâng hiến, để vững bước hơn trên hành trình trưởng thành của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn