CÂU CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH GIÀ
Bác Nguyễn Văn Hòa hiện nay đang sinh sống tại khu phố Trường An, phường Long Hoa, tỉnh Tây Ninh. Dù đã ngoài 70 tuổi, bác vẫn rất gương mẫu, tích cực tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh, luôn quan tâm, giúp đỡ bà con và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng.
Ngày còn trong quân ngũ, bác Hòa là chiến sĩ thuộc bộ đội chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đơn vị thường xuyên hoạt động trên địa bàn Tây Ninh và các khu vực giáp biên giới Campuchia, làm nhiệm vụ chiến đấu, bám trụ địa bàn và bảo vệ các tuyến đường chiến lược quan trọng.
Trong đơn vị, bác Hòa là người rất kiên cường, gan dạ nhưng cũng hết sức tình cảm. Những lúc hành quân gian khổ hay trong những trận đánh ác liệt, bác luôn là người động viên anh em, sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình. Chính vì vậy, bác luôn được đồng đội tin yêu và kính trọng.
Chúng em thật may mắn khi được bác Nguyễn Văn Hòa kể cho em nghe về cuộc đời hoạt động cách mạng của bác trên chiến trường Cam pu chia ác liệt.
Những năm tháng ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Bác khi đó chỉ vừa tròn đôi mươi, cũng như bao thanh niên khác, mang trong tim ngọn lửa yêu nước và khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Ngày khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, vai đeo ba lô, tay cầm súng, bác đã tự nhủ rằng dù có khó khăn, gian khổ đến đâu cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.
Đơn vị của bác là bộ đội chủ lực, thường xuyên hoạt động trên địa bàn tỉnh Tây Ninh, nhất là những khu vực giáp biên giới Campuchia. Đây là nơi có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Nhiệm vụ của đơn vị bác là bám trụ địa bàn, bảo vệ các tuyến đường vận chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí cho chiến trường miền Nam. Những con đường ấy không phải là đường nhựa bằng phẳng như bây giờ, mà là những lối mòn xuyên rừng, qua suối sâu, qua những vùng đất đầy bom mìn và luôn bị địch rình rập. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên đầu, tiếng bom nổ rung chuyển cả đất trời; ban đêm, đơn vị bác tranh thủ hành quân trong bóng tối để tránh bị phát hiện.
Có một kỷ niệm mà suốt cuộc đời này bác không bao giờ quên. Đó là vào một đêm cuối mùa mưa. Trời tối đen như mực, rừng già im phăng phắc, chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng bước chân lội bì bõm qua bùn đất. Đơn vị bác nhận nhiệm vụ khẩn cấp vận chuyển lương thực và đạn dược đến một điểm chốt đang bị bao vây.
Mỗi người lính trên vai mang một ba lô nặng trĩu, có người còn phải vác thêm hòm đạn. Quần áo ướt sũng vì mưa, chân lấm đầy bùn đất, nhưng không ai than vãn một lời. Tất cả đều hiểu rằng ở phía trước, đồng đội đang chờ tiếp tế.
Khi đoàn đang men theo con suối nhỏ trong rừng thì bất ngờ tiếng súng nổ chát chúa vang lên: “Địch đã phục kích.”
Tiếng đạn xé gió lao vun vút qua tai, đất đá bắn tung tóe. Khói súng hòa với sương đêm khiến mọi thứ trở nên mờ mịt. Trong khoảnh khắc ấy, bác vừa lo sợ, vừa đau lòng khi thấy một người đồng đội thân thiết bị thương ngay bên cạnh.
Bác còn nhớ rõ gương mặt anh ấy lúc đó, dù đau đớn nhưng vẫn nắm chặt tay bác và nói:“Đừng lo cho tôi, phải giữ cho được tuyến đường!”
Câu nói ấy đã theo bác suốt cả cuộc đời.
Đơn vị bác lập tức chia thành từng tổ nhỏ, vừa chiến đấu yểm trợ, vừa dìu đồng đội bị thương rút vào nơi an toàn. Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ trong màn đêm. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa rừng sâu, tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp trở về thăm cha mẹ. Sự hy sinh ấy khiến bác đau lòng vô cùng. Nhưng chính những mất mát đó lại càng tiếp thêm cho bác và đồng đội ý chí phải chiến đấu đến cùng.
Cuộc sống của người lính thời ấy vô cùng thiếu thốn. Có những ngày hành quân dài, mỗi người chỉ có một nắm cơm khô, vài ngụm nước suối cầm hơi. Quần áo rách phải vá đi vá lại nhiều lần. Có khi sốt rét rừng hành hạ, người run lên từng cơn nhưng vẫn phải tiếp tục bám đơn vị. Điều quý giá nhất giúp các bác vượt qua tất cả chính là tình đồng đội.
Chiến tranh rất đau thương. Nó cướp đi tuổi trẻ, hạnh phúc và cả sinh mạng của biết bao người. Nhưng nhờ sự hy sinh của lớp người đi trước mà hôm nay đất nước được hòa bình, các em được sống trong yêu thương, được cắp sách đến trường, được vui chơi dưới bầu trời bình yên.
Mỗi lần nhìn thấy các em tung tăng đến lớp trong bộ đồng phục sạch đẹp, nghe tiếng cười trong trẻo của các em, bác luôn xúc động và cảm thấy mọi gian khổ, hy sinh ngày ấy đều thật xứng đáng. Điều bác mong nhất không phải là sự ngợi ca, mà là các em biết yêu quý cuộc sống hôm nay, biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc, chăm ngoan học giỏi để mai sau xây dựng quê hương Tây Ninh ngày càng giàu đẹp hơn. Đó chính là món quà lớn nhất dành cho những người lính già như bác.
Sau khi lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Văn Hòa, chúng em đã không giấu được xúc động của mình. Ban đầu, chúng em chăm chú lắng nghe với ánh mắt tò mò. Nhưng càng nghe, không khí càng lắng lại. Khi bác kể đến những trận chiến ác liệt, những lần hành quân trong đêm tối, và đặc biệt là khoảnh khắc đồng đội hy sinh giữa rừng sâu, chúng em đã lặng đi.
Trong suy nghĩ non nớt của em bắt đầu hiểu rằng: cuộc sống bình yên mà mình đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát của những người lính như bác. Hình ảnh người chiến sĩ gian khổ mà kiên cường, đói rét mà vẫn bền lòng, đau thương mà không lùi bước… đã in sâu vào tâm trí chúng em như một bài học sống động hơn bất kỳ trang sách nào.
Không chỉ dừng lại ở sự xúc động, câu chuyện còn khơi dậy trong lòng chúng em một tình yêu quê hương đất nước thật trong sáng. Chúng em xin hứa sẽ trân trọng hơn từng ngày đến trường, biết yêu quý hơn thầy cô, bạn bè, và hiểu rằng mình cần sống tốt hơn, chăm ngoan hơn.
Đặc biệt, hình ảnh người cựu chiến binh với mái tóc bạc, giọng kể trầm ấm nhưng đầy nghị lực đã trở thành một tấm gương sống động. Chúng em không chỉ thấy ở đó một người lính, mà còn là một người ông, người cha gần gũi, đáng kính – người đã âm thầm góp phần làm nên cuộc sống yên bình hôm nay.
Chúng em cảm thấy vô cùng biết ơn và ngưỡng mộ sự quả cảm của bác cùng những người đồng đội năm xưa. Hình ảnh bác – một chàng trai mới đôi mươi đã gác lại nỗi nhớ nhà để dấn thân vào nơi "bom rơi đạn lạc", bám trụ những cung đường rừng Tây Ninh hiểm trở – khiến chúng em vô cùng khâm phục. Chính khoảnh khắc đó, chúng em hiểu rằng mỗi trang sách em lật mở hôm nay, mỗi bước chân chúng em thong dong đến trường đều được đánh đổi bằng máu xương và cả tuổi thanh xuân của thế hệ các bác.
Đứng trước bác – nhân chứng sống của một thời hoa lửa, chúng em xin hứa từ tận đáy lòng mình:
Sẽ luôn trân trọng giá trị của hòa bình: Chúng em sẽ không bao giờ quên ơn những người anh hùng đã ngã xuống và luôn nhắc nhở bản thân về trách nhiệm giữ gìn nền độc lập dân tộc.
Sống có trách nhiệm và nỗ lực học tập: Chúng em hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích, góp phần xây dựng quê hương Tây Ninh ngày càng giàu đẹp như mong ước của bác.
Lan tỏa lòng biết ơn: Chúng em sẽ kể lại câu chuyện của bác cho bạn bè và những người xung quanh, để ngọn lửa truyền thống cách mạng luôn được tiếp nối qua các thế hệ.
Cảm ơn bác vì đã cho chúng em một bài học vô giá về tình đồng đội, tình yêu Tổ quốc và giá trị của sự hy sinh. Những lời dặn dò của bác sẽ là kim chỉ nam giúp chúng em vững bước trên con đường tương lai.
Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng lại rất lâu trong tâm hồn chúng em. Đó không chỉ là sự xúc động nhất thời, mà là những hạt giống của lòng biết Chúng em xin hứa sẽ biết sống đẹp hơn, có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và Tổ quốc./.



