Câu chuyện của một thời tuổi trẻ
tuổi trẻ không chỉ là những ngày vui vẻ… mà là những ngày sống hết mình, sống có ý nghĩa.
Tôi vẫn thường nói với con cháu rằng: mỗi người chỉ có một thời tuổi trẻ. Và tuổi trẻ của tôi… đã đi qua trong những năm tháng chiến tranh. Ngày ấy, tôi mười tám tuổi. Cái tuổi vừa rời mái trường, còn chưa kịp mơ ước nhiều, đã khoác ba lô lên vai, theo đơn vị thanh niên xung phong vào tuyến lửa. Chúng tôi làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển hàng hóa. Con đường Trường Sơn ngày ấy không giống như bây giờ. Đó là những lối mòn xuyên rừng, đầy bùn đất, hố bom, và luôn bị đe dọa bởi bom đạn. Có những ngày, chúng tôi làm việc từ sáng đến tối. Tay cuốc, tay xẻng, quần áo lấm lem. Đêm đến lại tranh thủ sửa đường, dẫn xe đi qua. Mệt không? Có chứ. Nhưng chẳng ai than. Bởi ai cũng hiểu, con đường này không chỉ là đất đá… mà là con đường nối hậu phương với tiền tuyến, là con đường của hy vọng. Trong tổ tôi có nhiều bạn cùng trang lứa. Chúng tôi hay trêu đùa nhau, dù giữa hoàn cảnh gian khổ. Có lần, đang làm việc dưới mưa, một bạn cười nói:
“Sau này hòa bình, chắc mình nhớ cái cảnh này lắm!” Tất cả cùng bật cười. Không ai nghĩ rằng, câu nói ấy lại trở thành sự thật. Nhưng chiến tranh không chỉ có tiếng cười. Một lần, đơn vị chúng tôi đang san lấp hố bom thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom nổ dồn dập, đất đá bay lên mù mịt. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi gọi tên từng người. Có tiếng trả lời… nhưng cũng có những khoảng lặng. Một người bạn của tôi – Thảo – đã không còn nữa. Thảo là người hay cười nhất trong tổ. Cô từng nói rằng sau này muốn làm cô giáo, muốn đứng trên bục giảng, dạy trẻ con học chữ. Ước mơ ấy… mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Chúng tôi chôn Thảo bên con đường vừa được san lấp. Không bia mộ, chỉ có một cành cây nhỏ cắm xuống làm dấu. Ngày hôm đó, tôi khóc rất nhiều. Nhưng rồi, tôi lau nước mắt và tiếp tục công việc. Bởi tôi biết, nếu dừng lại, thì những hy sinh ấy sẽ trở nên vô nghĩa. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Cuộc sống dần yên bình. Tôi lập gia đình, có con cháu. Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ “một thời tuổi trẻ” của mình – một tuổi trẻ không êm đềm, nhưng đầy ý nghĩa. Đó là những ngày gian khổ, những đêm không ngủ, những giọt mồ hôi và cả nước mắt. Nhưng cũng là tình đồng đội, là niềm tin, là sự dũng cảm của những con người rất đỗi bình thường. Giờ đây, tôi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, không phải để nhắc về nỗi buồn,
mà để các cháu hiểu rằng: tuổi trẻ không chỉ là những ngày vui vẻ…
mà là những ngày sống hết mình, sống có ý nghĩa. Và “một thời tuổi trẻ” của chúng tôi…
sẽ mãi là điều không thể nào quên.



