CÂU CHUYỆN CỦA MỘT TÙ BINH SAU NGÀY TRẢ TỰ DO
Hành trình trở về của một tù binh, mang theo những vết thương không nhìn thấy.
Ngày được trả tự do, ông Độ bước ra cổng trại giam với thân hình gầy guộc. Bầu trời hôm ấy rất xanh, nhưng ông phải mất một lúc mới tin mình đã được tự do.
Trở về làng, mọi thứ quen mà lạ. Người thân ôm ông, nhưng ông không khóc. Những năm tù đày đã dạy ông kìm nén cảm xúc. Đêm đến, ông thường giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm.
Ông mất nhiều năm để học lại cách sống bình thường. Nhưng chính sự kiên cường ấy giúp ông trở thành nhân chứng sống cho giá trị của hòa bình – thứ mà người từng mất tự do mới hiểu sâu sắc nhất.


