Bài viết

Câu chuyện của người Anh Hùng Liệt Sĩ - Đặng Đình Phùng – Anh hùng xã đội Phước Tiên, 1971

Đà Nẵng21/12/2025NGUYỄN VÕ ANH KHOA (XÃ TIÊN PHƯỚC)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiên, 1971

Chiều năm 1971, tại ấp Thôn 1, xã Phước Tiên ( nay thuộc xã Tiên Phước ), quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Tín (nay thuộc Thành phố Đà Nẵng), bầu trời nhuộm màu khói lửa chiến tranh. Từng làn bom đạn rung chuyển đất, vang vọng khắp các ngõ xóm, báo hiệu những ngày gian khổ và hiểm nguy. Trong hoàn cảnh ấy, ông Đặng Đình Phùng, hay còn gọi thân mật là Anh 7 -ông cậu của tôi , khi ấy mới chỉ 19 tuổi, mang trọng trách xã đội phó, bước ra khỏi nhà với một lòng quả cảm và tinh thần bất khuất. Trước khi lên đường tham gia chiến đấu, ông đã nói với mẹ mình – bà cố ngoại của tôi – ánh mắt vừa kiên định vừa trĩu nặng lo âu. Ông nói: “Con đi chiến đấu, không biết có về được không…”. Trên vai ông là khẩu súng AK nặng trĩu, nhưng bước chân ung dung, vừa đi vừa ngân nga một câu hát, như một lời tự an ủi bản thân giữa cơn bão bom đạn, xua đi những căng thẳng trong chiến đấu. Đó là hình ảnh một chàng trai trẻ đầy trách nhiệm, vừa dũng cảm vừa đầy tình người, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ xóm làng và quê hương. Cả buổi tối hôm đó, bà cố ngoại tôi không thể nhắm mắt, nỗi lo lắng như kéo dài vô tận. Tiếng bom, tiếng súng vang lên từ ấp Thôn 1 khiến tim bà thắt lại. Trong khung cảnh ấy, địch khống chế Đại Liên, áp lực và nguy hiểm bao trùm. Ông cùng đồng đội đứng vững, chỉ huy chiến đấu đến những giây phút cuối cùng, không một chút nao núng. Bi kịch đã xảy ra trong khoảnh khắc khốc liệt ấy: hai viên đạn từ phía kẻ thù xuyên thẳng từ lỗ tai này sang lỗ tai kia, cướp đi mạng sống của ông ngay tại chỗ. Các đồng đội, giữa mưa đạn và khói lửa, dũng cảm lao vào lôi ông ra khỏi ấp, bảo vệ thi thể ông khỏi nguy cơ bị địch làm hại, đồng thời giữ trọn sự kính trọng và tình đồng đội thiêng liêng. Sự hy sinh của ông không chỉ là mất mát lớn với gia đình, mà còn là minh chứng cho tinh thần quả cảm, lòng tận tụy và ý chí bất khuất của những người chiến sĩ nhỏ bé nhưng kiên cường giữa những ngày chiến tranh khốc liệt. Những năm tháng sau đó, khi đất nước giành chiến thắng vẻ vang, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Liệt sĩ, và lễ truy điệu được tổ chức ngay tại sau nhà bà Thung – nơi trước đây ông cũng đã được kết nạp Đảng, một dấu ấn thiêng liêng trong đời. Dẫu những nhân chứng lịch sử năm xưa giờ đây đã không còn, nhưng bà ngoại tôi – em ruột của ông – vẫn khắc sâu từng chi tiết, từng khoảnh khắc, kể lại cho các thế hệ sau nghe. Câu chuyện về Anh 7- ông cậu của tôi trở thành một tấm gương sáng về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần đồng đội, nhắc nhở chúng ta rằng tự do, bình yên và quê hương hôm nay là kết tinh từ những trái tim kiên cường, những sinh mạng đã ngã xuống giữa bom đạn. Với tất cả sự quả cảm và tâm huyết của tuổi trẻ, đã trở thành biểu tượng sống mãi trong ký ức gia đình và trong lịch sử của đất nước – một minh chứng rằng giữa những ngày tăm tối nhất, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất luôn là ngọn đuốc soi sáng cho mọi thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn