Câu chuyện của người cấp dưỡng
Bà Trần Thị Mão - người hoạt động cách mạng trong thời kỳ kháng chiến, là mẹ của bà Trần Thị Kim Lan (sinh năm 1964), một nhân chứng địa phương thông qua lời kể của gia đình.
Bà Mão đã dành toàn bộ thanh xuân để tham gia các hoạt động cách mạng. Năm 1947, bà công tác tại Chiến khu Thuận Đức với nhiệm vụ cấp dưỡng cho Tỉnh uỷ. Năm 1948, bà tiếp tục làm công tác cấp dưỡng tại Dục Anh Viện, chăm sóc bộ đội. Sau ngày giải phóng, bà là Tổ trưởng tổ hàng ăn tại Hợp tác xã, phục vụ bộ đội từ miền Nam ra miền Bắc nghỉ lại qua đêm trên hành trình trở về quê hương sau khi hoàn thành nhiệm vụ giải phóng miền Nam.
Ở mỗi giai đoạn tham gia cách mạng, bà Mão đều gắn bó với những công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy.
Năm 1947, khi công tác tại Chiến khu Thuận Đức với nhiệm vụ cấp dưỡng cho Tỉnh uỷ, bà M phải nấu ăn trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bếp thường đặt sâu trong rừng, khói bếp phải được che chắn cẩn thận để tránh máy bay địch phát hiện. Có những ngày lương thực cạn kiệt, bà phải chia từng bát cơm, từng miếng khoai để bảo đảm cán bộ có sức tiếp tục chỉ đạo kháng chiến. Dù bom đạn luôn rình rập, bà vẫn kiên cường bám trụ, coi việc lo bữa ăn cho cán bộ là trách nhiệm thiêng liêng đối với cách mạng.
Đến năm 1948, bà chuyển công tác về Dục Anh Viện, làm nhiệm vụ cấp dưỡng bộ đội. Bà không chỉ lo từng bữa ăn cho các chiến sĩ mà chăm sóc họ rất chu đáo.
Sau ngày giải phóng, khi đất nước bắt đầu bước sang thời kỳ hòa bình, bà Mão tiếp tục công việc phục vụ cách mạng trong vai trò Tổ trưởng tổ hàng ăn tại Hợp tác xã. Bà cùng các chị em trong tổ nấu những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp nghĩa tình để phục vụ các bộ đội từ miền Nam ra miền Bắc nghỉ lại qua đêm trên đường trở về quê hương sau khi hoàn thành nhiệm vụ giải phóng miền Nam. Những bữa ăn ấy không chỉ giúp các chú bộ đội hồi sức mà còn là sự tri ân sâu sắc đối với những người đã hy sinh cả tuổi trẻ cho đất nước.
Gắn liền với những năm tháng ấy là tuổi thơ của bà Lan - con gái bà Mão. Khi còn nhỏ, bà Lan đã nhiều lần theo mẹ chạy đi sơ tán, chui xuống những hầm tránh bom trong tiếng còi báo động và tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Những buổi tối mất điện, hai mẹ con ôm nhau trong hầm tối, nghe tiếng bom nổ xa gần, đã trở thành ký ức không thể nào quên. Chính những tháng ngày gian khổ đó đã hun đúc nên ý chí kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc của bà Lan đối với sự hy sinh của mẹ và của cả một thế hệ đi trước.
Em cảm nhận được tinh thần yêu nước sâu sắc, sự hy sinh âm thầm và tấm lòng nhân hậu của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Dù không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, bà Mão vẫn góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.
Câu chuyện giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng độc lập, hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của bao thế hệ cha anh. Đó là lời nhắc nhở chúng em phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại và có trách nhiệm hơn với đất nước.
Từ câu chuyện, em học được tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái, sự kiên cường và đức hy sinh vì tập thể, vì Tổ quốc. Dù ở bất kỳ vị trí nào, mỗi người đều có thể đóng góp cho đất nước bằng những việc làm thiết thực.
Khi chia sẻ câu chuyện này, Em mong muốn lan tỏa những giá trị tốt đẹp của lịch sử, tri ân những người có công với cách mạng và góp phần giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



