Người cựu chiến binh và con đường tham gia cách mạng
Người cựu chiến binh và con đường tham gia cách mạng
Chúng tôi đến thăm và gặp gỡ Ông Hoàng Minh Chấn trú tại thôn Thanh Vân, xã Hùng Đức. Ông là một bệnh binh tỉ lệ 75%, nghe ông kể rằng: Tôi sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khổ. Tuổi thơ của tôi không có nhiều đồ chơi hay những ngày tháng bình yên như các cháu hôm nay. Tôi lớn lên trong tiếng bom đạn, trong những câu chuyện của cha mẹ và bà con về quê hương, về những người đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.
Khi còn nhỏ, tôi thường nghe người lớn nói về đất nước, về độc lập và tự do. Những câu chuyện ấy dần gieo vào lòng tôi một tình yêu quê hương sâu sắc. Tôi hiểu rằng quê hương mình đang cần những người trẻ đứng lên góp sức.
Năm ấy, khi vừa đến tuổi nhập ngũ, tôi quyết định lên đường. Ngày nhận giấy gọi, tôi vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi biết phía trước là một con đường đầy gian nan, có thể phải xa gia đình, xa quê hương và đối mặt với hiểm nguy. Nhưng trong lòng tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ: nếu thế hệ mình không đứng lên, ai sẽ bảo vệ quê hương?
Những ngày đầu trong quân ngũ, tôi phải làm quen với kỷ luật, với những buổi luyện tập vất vả và cuộc sống xa nhà. Có những lúc mệt mỏi, nhớ mẹ, nhớ quê đến da diết, tôi cũng từng tự hỏi liệu mình có đủ sức đi hết con đường phía trước hay không. Nhưng mỗi khi nghĩ đến quê hương và những người đang mong chờ một ngày đất nước được hòa bình, tôi lại tự nhủ phải cố gắng.
Đối với thế hệ chúng tôi, con đường cách mạng không phải là một con đường dễ đi. Đó là con đường được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh. Chúng tôi bước đi bởi một niềm tin giản dị: đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được sống trong hòa bình.
Đến hôm nay, khi đã đi qua chiến tranh và nhìn lại chặng đường tuổi trẻ của mình, tôi không thấy mình đã làm điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ nghĩ rằng khi Tổ quốc cần, người trẻ phải biết đứng lên. Lý tưởng đã cho chúng tôi sức mạnh, còn lòng yêu nước giúp chúng tôi vượt qua những sợ hãi của bản thân.
Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nói về riêng mình, mà muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả được vun đắp bởi biết bao thế hệ. Các cháu có thể không phải cầm súng ra trận như chúng tôi ngày trước, nhưng vẫn có thể thể hiện lòng yêu nước bằng việc học tập, lao động, sống có trách nhiệm và đóng góp cho quê hương, đất nước.



