Câu chuyện của người lính
Sinh năm 1948 – Thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Nhắc đến những năm tháng kháng chiến, bác Đặng Văn Hoa chỉ cười hiền rồi chậm rãi nói: "Thế hệ chúng tôi lên đường không nghĩ mình sẽ trở thành anh hùng, chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình đi." Câu nói mộc mạc ấy đã khắc họa trọn vẹn tinh thần của một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi xuân để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.
Bác Đặng Văn Hoa sinh năm 1948 trong một gia đình nông dân tại quê hương Bình Dương. Tuổi thơ của bác gắn với những cánh đồng lúa, những buổi theo cha mẹ làm ruộng và những đêm cả gia đình phải trú ẩn vì bom đạn. Chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá, nhiều người thân và thanh niên trong làng lần lượt lên đường tham gia cách mạng, bác sớm nuôi dưỡng trong lòng ý chí được góp sức mình vì Tổ quốc.
Khi vừa bước vào tuổi thanh niên, bác tình nguyện tham gia lực lượng kháng chiến. Sau thời gian huấn luyện, bác cùng đơn vị nhận nhiệm vụ ở những địa bàn còn nhiều khó khăn, nguy hiểm. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Có những ngày hành quân liên tục qua rừng núi, lương thực ít ỏi, nước uống khan hiếm, nhưng không ai nản lòng. Mỗi người đều động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để góp phần vào thắng lợi chung.
Điều bác luôn ghi nhớ nhất là tình đồng đội. Trong những lúc gian nguy, mọi người luôn sẵn sàng sẻ chia từng phần lương khô, từng bi đông nước và cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Chính tình cảm ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần để những người lính trẻ thêm vững vàng giữa khói lửa chiến tranh.
Trong một lần tham gia chiến đấu, đơn vị của bác gặp phải hỏa lực mạnh của đối phương. Khi đang cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ, bác bị mảnh bom làm bị thương. Mặc dù đau đớn, bác vẫn cố gắng phối hợp cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ trước khi được đưa về tuyến sau điều trị. Sau nhiều tháng chữa trị, sức khỏe dần hồi phục nhưng vết thương đã để lại di chứng lâu dài, và bác được công nhận là thương binh.
Mỗi khi nhắc về những năm tháng ấy, bác không kể nhiều về những khó khăn mình đã trải qua mà thường xúc động khi nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Theo bác, sự hy sinh của họ là điều không gì có thể bù đắp được, và những người may mắn trở về có trách nhiệm sống thật tốt để xứng đáng với những mất mát ấy.
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương Bình Dương với niềm vui khôn tả. Trở lại cuộc sống đời thường, bác cùng gia đình bắt đầu gây dựng cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Mang trên mình thương tật, có những công việc nặng nhọc bác không còn làm được như trước, nhưng bằng ý chí của người lính, bác luôn nỗ lực vượt qua khó khăn, chăm lo phát triển kinh tế gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành.
Hiện nay, bác Đặng Văn Hoa đang sinh sống tại xã Bình Dương. Dù tuổi đã cao, bác vẫn giữ nếp sống giản dị, chân thành và luôn được bà con quý trọng. Những câu chuyện về một thời kháng chiến mà bác chia sẻ với thế hệ trẻ không mang màu sắc hào hùng khoa trương, mà là những bài học chân thực về lòng yêu nước, tình đồng chí và ý chí vượt qua nghịch cảnh.



