Bài viết

Câu chuyện của người nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa 20 Quyết Thắng

Lào Cai20/08/2026Lê Văn Hưng (Đoàn UBND tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca tuổi trẻ trên "tọa độ chết"

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi tiếng bom đợt trước chưa dứt thì tiếng máy bay địch đã gầm rú đợt sau, con đường 20 Quyết Thắng huyền thoại tại dải đất lửa miền Trung luôn là "tọa độ chết" hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn. Nơi khúc đường hiểm trở ấy, hàng ngàn chiến sĩ thanh niên xung phong đã gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình.

Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Mai khi ấy vừa tròn đôi mươi, mang theo bao ước mơ dang dở của tuổi trẻ, đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Chị được biên chế vào Đại đội công binh chuyên đảm nhiệm việc san lấp hố bom, bắc cầu, thông đường cho các đoàn xe vận tải chở lương thực, súng đạn ào ào ra mặt trận phía nam.

Đêm không ngủ bên miệng hố bom

Chị Mai vẫn nhớ như in những đêm làm việc dưới ánh trăng mờ ảo hoặc ánh chớp lóe lên từ những loạt bom tọa độ. Công việc của đội thanh niên xung phong thường bắt đầu ngay sau khi máy bay địch ngớt oanh tạc.

Có những đêm, đoạn đường qua trọng điểm bị bom phạt nát bét, đất đá sụt lở chắn ngang lối đi, trong khi hàng chục chiếc xe vận tải đang xếp hàng dài chờ lệnh. Không quản hiểm nguy, chị cùng đồng đội tay cầm cuốc, xẻng, tay vác từng rọ đá dưới ánh đèn pin cá nhân mập mờ để san lấp hố bom. Mồ hôi hòa lẫn với nước mắt và khói bom khét lẹt, nhưng không một ai lùi bước. Tiếng hô vang động viên nhau "Còn người, còn thông đường!" đã trở thành mệnh lệnh trái tim, giúp những người lính trẻ vượt qua nỗi sợ hãi về cái chết cận kề từng giây từng phút.

Mảnh trăng khuyết và nghĩa tình đồng đội

Chiến tranh khốc liệt đã để lại trên cơ thể chị Mai những vết sẹo và di chứng thời gian, nhưng điều đau đáu nhất trong tâm trí người nữ thanh niên xung phong ấy chưa bao giờ là nỗi đau thể xác, mà là ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại bên dải đất Trường Sơn. Có những người anh, người chị hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, khi lời hứa về một ngày hòa bình sum họp còn chưa kịp trọn vẹn.

Hòa bình lặp lại, chị Mai lập gia đình và trở về cuộc sống đời thường với bao bộn lo toan, vất vả của thời hậu chiến. Dù sức khỏe đã suy giảm, bà vẫn tích cực tham gia sinh hoạt trong Ban liên lạc cựu thanh niên xung phong địa phương, thường xuyên đi thăm hỏi, động viên những đồng đội có hoàn cảnh khó khăn và kể câu chuyện về một thời lửa đạn cho thế hệ trẻ nghe.

Nhìn lại chặng đường đã qua, mái tóc nay đã điểm bạc, người cựu thanh niên xung phong ấy vẫn luôn mỉm cười tự hào vì tuổi trẻ của mình đã gắn liền với vận mệnh thiêng liêng của Tổ quốc, trở thành một nốt nhạc trong bản hùng ca bất tử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn