Câu chuyện của Nguyễn Ngọc Bảo An
"Bữa cơm dưới hầm chữ A"
"Đừng nghe người ta nói về Trường Sơn chỉ có bom đạn, Trường Sơn trong ký ức của tôi còn có mùi lá trung quân và tiếng cười của những cô gái tuổi đôi mươi.
Năm 1968, đơn vị tôi đóng tại ngã ba Đồng Lộc. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa rời đi để xe tải chở hàng vào Nam không bị tắc. Có những đêm, bom tọa độ nổ ngay sát cạnh, đất đá phủ kín người, chúng tôi lại lồm cồm bò dậy, rũ bùn đất rồi lại cầm cuốc, cầm xẻng.
Cái khổ nhất không phải là sợ chết, mà là ghẻ lở và thiếu nước. Con gái mà, ai chẳng yêu cái suối tóc, nhưng ở rừng lâu ngày, tóc chúng tôi rụng từng mảng vì nước độc và thiếu vitamin. Có lần, tôi và cái Lan chia nhau một mẩu lương khô đã mốc xanh. Nó cười bảo: 'Hòa ơi, sau này hòa bình, tao chỉ ước được ăn một bát phở bò thật to, nhiều hành'.
Chỉ hai ngày sau, cái Lan hy sinh trong một trận bom rải thảm. Tôi tìm thấy nó dưới hố bom, tay vẫn còn nắm chặt chiếc lược sừng bị gãy. Mỗi lần ăn cơm bây giờ, thấy bát cơm trắng tinh khôi, tôi lại nhớ về cái Lan và những bữa cơm trộn đầy cát bụi dưới hầm chữ A ngày ấy. Lịch sử không chỉ là những cột mốc, nó là tuổi xuân của những người bạn tôi đã nằm lại dưới những cánh rừng già."



