Câu chuyện của Nguyễn Thị Thanh Hương-NDC
Năm 1973, khi chiến tranh vẫn còn ác liệt tại Quảng Trị, Nguyễn Thị Thanh Hương, 21 tuổi, là y tá phục vụ tại một trạm cứu thương dã chiến ngay gần tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1973, khi chiến tranh vẫn còn ác liệt tại Quảng Trị, Nguyễn Thị Thanh Hương, 21 tuổi, là y tá phục vụ tại một trạm cứu thương dã chiến ngay gần tuyến đường Trường Sơn.
Một ngày, khi đoàn xe tiếp vận đưa thương binh từ trận địa về, một vụ nổ bất ngờ xảy ra gần đó, nhiều người bị thương nặng hơn. Thanh Hương kể lại:
“Mọi thứ hỗn loạn, khói bụi và tiếng bom xung quanh. Tôi run sợ, nhưng vẫn lao vào cứu từng người. Mỗi giây phút đều quý hơn vàng, không thể bỏ ai lại.”
Cô làm việc liên tục suốt hơn 18 giờ:
Băng bó vết thương
Truyền máu
Hát nhẹ để giữ tinh thần cho thương binh
Một chiến sĩ trẻ, nắm tay cô, thốt lên:
“Cô là mẹ của chúng tôi nơi đây.”
Thanh Hương sau này chia sẻ rằng khoảnh khắc ấy khiến cô hiểu rõ ý nghĩa của lòng dũng cảm và tình người giữa chiến tranh.



