Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc
Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc – “Mãi mãi tuổi 20” Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội, là một học sinh giỏi, sau đó thi đỗ vào Khoa Toán của Đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh từng có một cuộc sống bình yên như bao sinh viên khác: đi học, đọc sách, có bạn bè và những ước mơ rất đẹp về tương lai. Nhưng những năm đầu thập niên 1970 là thời điểm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam. Trước hoàn cảnh đất nước đang cần, năm 1971, Nguyễn Văn Thạc quyết định tạm gác lại việc học để lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy không hề dễ dàng, bởi phía sau anh là gia đình, là giảng đường, là cả một tương lai rộng mở. Nhưng anh đã chọn con đường của một người lính. Trong suốt thời gian quân ngũ, từ lúc huấn luyện đến khi hành quân vào chiến trường, Nguyễn Văn Thạc luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ. Anh ghi lại tất cả: từ những ngày hành quân gian khổ, những cơn sốt rừng, những bữa ăn thiếu thốn… cho đến những suy nghĩ rất riêng tư của một chàng trai trẻ. Nhật ký của anh không phải là những dòng khô khan về chiến tranh, mà là những trang viết đầy cảm xúc. Anh viết về nỗi nhớ mẹ, nhớ em, nhớ Hà Nội; viết về những người bạn đồng đội; viết cả về tình yêu tuổi trẻ còn dang dở. Có những đoạn anh trăn trở về ý nghĩa của cuộc sống, về trách nhiệm của thế hệ mình đối với đất nước. Có lúc, anh cũng sợ hãi trước cái chết. Nhưng điều đặc biệt là anh không để nỗi sợ ấy làm mình chùn bước. Trái lại, anh càng ý thức rõ hơn giá trị của sự sống và lý tưởng mà mình theo đuổi. Anh từng viết đại ý rằng: sống sao cho xứng đáng, dù cuộc đời có ngắn ngủi. Hành trình vào chiến trường của anh vô cùng gian khổ. Những đoàn quân phải băng qua rừng Trường Sơn, chịu đựng mưa rừng, vắt, muỗi và bệnh tật. Có những ngày hành quân liên tục, chân phồng rộp, cơ thể kiệt sức nhưng vẫn phải tiếp tục tiến lên. Trong hoàn cảnh ấy, cuốn nhật ký trở thành nơi để anh giữ lại tinh thần, giữ lại “phần người” của mình giữa chiến tranh khắc nghiệt. Năm 1972, khi mới tròn 20 tuổi, Nguyễn Văn Thạc tham gia chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị – một trong những chiến trường ác liệt nhất lúc bấy giờ. Trong một trận chiến, anh đã hi sinh. Cuốn nhật ký của anh được một người đồng đội giữ lại. Sau chiến tranh, cuốn sổ ấy được trao về cho gia đình. Nhiều năm sau, nội dung được xuất bản thành cuốn sách “Mãi mãi tuổi 20”. Khi ra mắt, cuốn sách đã gây xúc động mạnh mẽ, bởi đó không phải là câu chuyện hư cấu, mà là tiếng nói chân thật của một người đã sống và hi sinh. Ý nghĩa câu chuyện Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc khiến người đọc nhận ra rằng: Những người lính năm xưa cũng rất trẻ, rất đời thường Họ có ước mơ, tình cảm, nỗi sợ như bất kỳ ai Nhưng họ đã vượt lên tất cả để lựa chọn hi sinh vì đất nước Nhật ký của anh chính là một chứng tích lịch sử sống, giúp thế hệ sau hiểu rõ hơn về chiến tranh không chỉ qua con số hay sự kiện, mà qua trái tim và suy nghĩ của con người thật.


