Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện của những ngày Đồng khởi qua lời kể của bà Nguyễn Thị Là

Vĩnh Long26/12/2025Xã đoàn Đồng Khởi (Xã đoàn Đồng Khởi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào năm 1960, tui chỉ là một cô gái 14 tuổi ở xã Định Thủy, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre (nay là xã Đồng Khởi, tỉnh Vĩnh Long) . Nhà tui làm ruộng, cuộc sống bình thường lắm, nhưng dân mình ngày càng chịu nhiều áp bức, ai cũng âm thầm chờ ngày đứng lên. Xóm tui khi đó khác hẳn, mọi người đều rục rịch chuẩn bị gì đó nhưng chẳng ai nói ra, chỉ nhìn nhau là hiểu.

Một buổi sáng, tiếng mõ vang khắp làng. Bà con đồng loạt nổi dậy. Người lớn cầm gậy, mấy chị thì cầm giáo, còn tụi tui trẻ con thì theo phụ giúp. Tim tui đập thình thịch, vừa lo vừa háo hức.

Bến Tre sông rạch chằng chịt, nên mấy anh cách mạng thường đi bằng xuồng. Nhiều đêm, tui đứng ở bến nước sau nhà chờ, sương mù dày đặc. Xa xa, chiếc xuồng ba lá hiện lên, mấy anh nằm rạp để tránh địch. Người chèo xuồng quạt nước nhẹ đến mức nghe như tiếng cá quẫy.

Tui bưng ra cho mấy ảnh nắm khoai, chút muối mè và chai nước mưa. Mấy ảnh cảm ơn bằng giọng nhỏ nhẹ:

“Hôm nay nhờ em nấu nồi cơm nghen, anh cảm ơn em nhiều lắm.”

Trong lúc tui nấu cơm, mấy anh kể chuyện hồi nhỏ, chuyện té mương, chuyện tập cầm súng run tay, hay chuyện chèo xuồng bị lật giữa đêm. Nghe mà tui cười hoài, còn mấy ảnh cũng gãi đầu, mắc cỡ. Khi cơm chín, mấy ảnh ăn ngon lành, còn đòi rửa chén phụ tui nữa. Giữa bom đạn, lòng người vẫn ấm áp vô cùng.

Nhưng tui cũng nhớ rõ mấy anh nói với tui bằng giọng buồn:

“Anh không biết sau khi ra chiến trận, liệu mình có còn trở về được hay không…”

Nghe mà tim tui nhói, vừa thương vừa lo.

Mấy anh cách mạng sống trong rừng cực lắm. Rừng ẩm, tối, đầy muỗi vắt. Ngủ thì nằm võng, che tấm chăng mỏng, ăn uống đạm bạc. Đêm nào cũng chia nhau canh gác, sợ địch bất ngờ. Vậy mà ai cũng vui, lạc quan, còn bảo:

“Miễn bà con yên thì anh vui rồi.”

Trong khi đó, phía ba sọc đóng ở chợ, nơi đông đúc, đồ ăn đầy đủ, ngủ nghỉ tiện lợi hơn. Tui đi bán rau ngoài chợ mà gặp mấy người đó là né, vì họ soi mói dân dữ lắm. Còn mấy anh cách mạng thì khổ cực, nhưng lúc nào cũng thương dân, cười hiền, nói chuyện nhỏ nhẹ.

Nhiều lần tui chèo xuồng vô rừng tiếp tế gạo, chưa kịp nói nhiều thì hàng xóm chạy tới báo:

“Địch dưới chợ đang kéo lên đó!”

Tui sợ muốn rụng tim, nhưng mấy ảnh rút kịp về rừng, an toàn.

Nhìn lại thời đó, tui thấy rõ: bên có súng, còn bên mạnh nhất là lòng dân. Sức mạnh của tình người, sự hy sinh và những câu chuyện dễ thương, giản dị của mấy anh cách mạng là thứ tui nhớ mãi không quên.

Vào ngày 30/04/1975, tui đã 29 tuổi, hồi tưởng lại những ngày tuổi 14 ở Bến Tre, tim tui vẫn rung lên mỗi khi nhớ đến mấy anh cách mạng. Giờ đây, khi nhìn lại quê hương đã giải phóng, lòng tui trào dâng niềm tự hào. Tui tự nhủ: dù tuổi trẻ nhỏ bé, trái tim can đảm vẫn có thể góp phần làm nên lịch sử.

Qua câu chuyện mà bà Nguyễn Thị Là kể, chúng ta có thể thấy lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người sâu sắc của những người cách mạng. Dù mấy anh phải sống trong rừng, ăn uống đạm bạc và đối mặt với nguy hiểm mỗi ngày, nhưng vẫn luôn quan tâm và bảo vệ dân làng. Chúng ta cũng thấy rằng ngay cả những cô gái trẻ như bà Nguyễn Thị Là, chỉ 14 tuổi, cũng góp phần nhỏ bé nhưng quan trọng vào công cuộc kháng chiến bằng việc nấu cơm, tiếp tế và động viên tinh thần. Từ đó, có thể rút ra bài học rằng sức mạnh đoàn kết và lòng quả cảm của mỗi người dân chính là yếu tố quyết định để giành lại tự do và độc lập cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn