Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện của Nội tôi.

Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi tối mất điện, khi cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Trong ánh sáng vàng dịu ấy, bà tôi – một người từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – bắt đầu kể chuyện. Giọng bà trầm và chậm, nhưng mỗi lời nói như mở ra cả một thời “hoa lửa” mà tôi chỉ từng biết qua sách vở. Bà tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi ấy bà mới mười chín tuổi – cái tuổi lẽ ra còn đang mơ mộng về giảng đường, về tương lai riêng. Nhưng tiếng

Thái Nguyên14/04/2026Lê Ngọc Trâm (nnt8)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của Nội tôi.

Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi tối mất điện, khi cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Trong ánh sáng vàng dịu ấy, bà tôi – một người từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – bắt đầu kể chuyện. Giọng bà trầm và chậm, nhưng mỗi lời nói như mở ra cả một thời “hoa lửa” mà tôi chỉ từng biết qua sách vở.

Bà tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi ấy bà mới mười chín tuổi – cái tuổi lẽ ra còn đang mơ mộng về giảng đường, về tương lai riêng. Nhưng tiếng gọi của Tổ quốc trong những năm chiến tranh ác liệt đã thôi thúc bà xếp lại ước mơ cá nhân để lên đường. Đó là giai đoạn lịch sử mà cả dân tộc bước vào cuộc chiến cam go, đỉnh điểm là những chiến dịch lớn dẫn đến ngày đất nước thống nhất năm 1975.

Bà kể, công việc của bà và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, tải đạn, tiếp lương thực cho tiền tuyến. Những cung đường Trường Sơn khi ấy không chỉ là tuyến vận chuyển chiến lược, mà còn là nơi thử thách ý chí con người. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm mọi người tranh thủ làm việc. Có những hôm vừa lấp xong hố bom, tiếng nổ lại vang lên, đất đá văng mù mịt. Bà nói, điều đáng sợ nhất không phải là bom đạn, mà là cảm giác mất đi đồng đội – những người mới hôm qua còn cười nói bên nhau.

Tôi từng hỏi bà: “Bà có sợ không?” Bà cười hiền, ánh mắt xa xăm: “Sợ chứ con. Ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi bước thì đất nước mình sẽ ra sao?” Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là vượt qua nỗi sợ vì điều lớn lao hơn bản thân mình.

Trong ký ức của bà, những năm tháng ấy vừa khắc nghiệt vừa đẹp đẽ. Đẹp bởi tình đồng đội. Những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có người bị thương vẫn xin ở lại đơn vị. Có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Bà tôi may mắn sống sót trở về, nhưng mang theo trong lòng những ký ức không thể nào quên

Ngày nghe tin chiến thắng mùa xuân 1975, cả đơn vị ôm nhau khóc. Không phải chỉ vì vui mừng, mà còn vì nhớ đến những người đã không thể chứng kiến khoảnh khắc ấy. Với bà, đó là ngày ước mơ về hòa bình thành hiện thực – ngày mà bao hy sinh cuối cùng cũng được đền đáp bằng độc lập, thống nhấ Trở về đời thường, bà tôi lại trở thành một người phụ nữ nông thôn bình dị. Bà chưa bao giờ tự nhận mình là anh hùng. Tấm bằng khen và những kỷ vật kháng chiến được bà cất kỹ trong chiếc rương gỗ cũ. Với bà, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương, mà là được sống trong một đất nước hòa bình, được nhìn con cháu lớn lên trong yên ổn.

Mỗi lần nghe bà kể chuyện, tôi cảm thấy lịch sử không còn xa vời. Nó hiện diện trong từng nếp nhăn trên gương mặt bà, trong vết sẹo nhỏ trên cánh tay – dấu tích của một lần bom nổ gần nơi bà làm nhiệm vụ. Tôi hiểu rằng những trang sử hào hùng không chỉ được viết bởi những vị tướng hay những trận đánh lớn, mà còn bởi những con người bình dị như bà tôi.

Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn phải đối mặt với bom đạn. Nhưng “thời hoa lửa” mà bà từng đi qua nhắc nhở tôi về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của tuổi trẻ. Nếu bà và những người cùng thời đã dám hy sinh tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, thì tôi cũng phải biết sống xứng đáng – học tập nghiêm túc, sống tử tế và góp phần nhỏ bé vào sự phát triển của đất nước.

Bà tôi vẫn thường nói: “Hòa bình đẹp lắm con ạ, phải biết giữ gìn.”

Có lẽ, đó chính là thông điệp lớn nhất mà những câu chuyện thời hoa lửa gửi lại cho thế hệ hôm nay – hãy trân trọng hiện tại, bởi phía sau nó là cả một bầu trời ký ức của những người đã từng đi qua chiến tranh bằng tất cả lòng yêu nước và niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn