CÂU CHUYỆN CỦA NỮ ANH HÙNG LÊ THỊ HỒNG GẤM
Nữ anh hùng Lê Thị Hồng Gấm (1951–1970), quê tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Chị là biểu tượng chói lọi của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Năm 1970, đối mặt với phi đội trực thăng Mỹ trên cánh đồng trống, cô du kích 19 tuổi đã chiến đấu kiên cường một mình, bắn rơi và làm hư hại máy bay địch trước khi anh dũng hy sinh. Nắng rực lửa đổ xuống cánh đồng Long Hưng. Lê Thị Hồng Gấm vuốt vội những giọt mồ hôi trên trán, bàn tay ghì chặt khẩu súng sần sùi. Lúc này là tháng 4 năm 1970, cô du kích vừa tròn tuổi 19. Đột nhiên, tiếng gầm rú của động cơ xé toạc bầu trời yên ả. Ba chiếc trực thăng Mỹ bất ngờ xuất hiện, hạ thấp độ cao, quần thảo ngay trên đầu. Giữa cánh đồng trống không một bóng cây che chở, chị Hồng Gấm và hai đồng đội lọt thỏm vào tầm ngắm của địch, chị quyết định sinh tử: "Chạy mau! Tôi bám trụ lại!" Hồng Gấm hét lớn, đẩy mạnh hai đồng đội về phía bìa rừng, còn mình thì lao ngược lại, nằm rạp xuống một rãnh nước nhỏ. Chiếc trực thăng đầu tiên lao xuống, điên cuồng nã đạn cày nát mặt đất. Hồng Gấm bình tĩnh ngắm bắn. Tiếng súng trường vang lên, chiếc máy bay khói bốc nghi ngút, lảo đảo rồi lao xuống mặt đất. Điên cuồng vì mất đồng bọn, hai chiếc trực thăng còn lại tập trung toàn bộ hỏa lực trút đạn xuống vị trí của cô gái nhỏ. Khói bụi mù mịt, đất đá bắn tung tóe. Hồng Gấm bị thương nặng nhưng ánh mắt vẫn rực lửa căm thù. Cô cố dùng chút sức lực cuối cùng, siết cò phát súng quyết định làm hư hại thêm một chiếc nữa. Khi tiếng súng của Hồng Gấm lịm dần, quân địch mới dám đáp máy bay xuống. Chúng kinh hoàng nhận ra người vừa hạ gục phi đội hiện đại của chúng chỉ là một cô gái trẻ măng, kiên cường đến hơi thở cuối cùng.
Hồng Gấm đã nằm lại giữa lòng đất mẹ Tiền Giang đầy nắng gió, nhưng tinh thần bất khuất của chị đã hóa thành bất tử. Chị ra đi để lại một khoảng trời tự do và viết nên một trong những trang sử hào hùng nhất của tuổi trẻ Việt Nam./.



