Câu chuyện của ông Bùi Trọng Chữ tham gia kháng chiến
.
Hôm đó, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ phục kích đánh địch tại một khu vực trọng điểm, nơi chúng thường xuyên qua lại để vận chuyển quân và tiếp tế. Trước giờ nổ súng, anh em tranh thủ đào công sự, ngụy trang trận địa, kiểm tra lại vũ khí, đạn dược. Ai cũng hiểu rằng, trận đánh này nếu thành công sẽ làm gián đoạn hoạt động của địch, tạo thuận lợi cho lực lượng ta ở các hướng khác. Khi địch lọt vào trận địa, pháo hiệu được phát ra, toàn đơn vị đồng loạt nổ súng. Tiếng súng vang dội giữa núi rừng, khói lửa mù mịt. Địch phản ứng rất nhanh, gọi pháo bắn dồn dập vào các vị trí nghi ngờ. Đất đá bị bom pháo xới tung, nhiều đoạn công sự bị sập, nhưng anh em vẫn bám trụ, quyết không rời vị trí. Trong lúc chiến đấu ác liệt, tôi được giao nhiệm vụ cơ động tiếp đạn và hỗ trợ các tổ bạn. Vừa di chuyển được một quãng thì một quả pháo nổ gần, sức ép hất tôi ngã xuống. Tai ù đặc, người đau nhói, nhưng tôi vẫn cố bò vào hố cá nhân, tiếp tục quan sát và làm nhiệm vụ. Nhìn thấy đồng đội bị thương, tôi cùng anh em nhanh chóng băng bó sơ cứu, rồi lại tiếp tục chiến đấu. Trận đánh kéo dài nhiều giờ liền. Địch nhiều lần tổ chức phản kích nhưng đều bị chúng tôi đánh bật. Đến chiều tối, khi bị thiệt hại nặng, địch buộc phải rút lui. Trận địa được giữ vững, nhiệm vụ hoàn thành, nhưng đơn vị tôi cũng chịu nhiều tổn thất. Một số đồng chí đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Sau trận đánh, chúng tôi tranh thủ thu dọn chiến trường, đưa thương binh về tuyến sau, chôn cất đồng đội trong niềm tiếc thương vô hạn. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi giữa khói súng chưa tan, nhưng không ai nản lòng. Bởi tất cả đều hiểu rằng, sự hy sinh ấy là để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh chỉ còn trong ký ức, nhưng với tôi, trận đánh ấy mãi là dấu mốc không thể quên trong cuộc đời người lính. Mỗi khi nhớ lại, tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã ngã xuống và trân trọng từng ngày hòa bình hôm nay.



