Bài viết

Câu chuyện của ông Lê Bá Dương

Quảng Trị28/12/2025Chi đoàn 11 Toán 1 (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật em tìm hiểu là Đại tá Lê Bá Dương, sinh ngày 10-4-1953 tại thị trấn Thái Hòa, huyện Nghĩa Đàn trong một gia đình trí thức nghèo. Thân sinh của anh - NSND Lê Bá Tùng (1889-1984) là một nghệ sĩ tuồng bậc thầy, học trò của học trò trực truyền Đào Tấn; Hiện ở Trung tâm thành phố Vinh, có đường phố mang tên Lê Bá Tùng. Phường Vinh Tân chính là quê nội của Lê Bá Dương.
Ông là cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, đặc biệt là 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Mặc dù không sinh ra tại Quảng Trị, nhưng ông là nhân chứng lịch sử tiêu biểu gắn bó sâu sắc với mảnh đất Quảng Trị và có nhiều đóng góp trong việc tri ân, tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh tại đây. Năm 15 tuổi (1968), khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, với tinh thần "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", ông đã khai tăng thêm tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ. Hoàn cảnh tham gia chiến đấu đáng nhớ nhất của ông gắn liền với Chiến dịch mùa hè đỏ lửa năm 1972. Lúc bấy giờ, ông là chiến sĩ quân giải phóng trực tiếp tham gia cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Trong bối cảnh mưa bom bão đạn, mỗi mét đất ở Thành cổ đều thấm đẫm máu xương. Ông đã cùng đồng đội vượt sông Thạch Hãn dưới làn đạn dày đặc để tiếp tế và giữ vững trận địa. Những người bạn, người đồng chí tuổi đời mới đôi mươi đã ngã xuống ngay trước mắt chú, mãi mãi nằm lại dưới đáy sông sâu.
Chi tiết khiến em ấn tượng nhất về ông Lê Bá Dương là câu chuyện ông nhiều năm liền trở lại bờ sông Thạch Hãn (Quảng Trị) để thả hoa tưởng niệm các đồng đội đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Sông Thạch Hãn từng là nơi rất nhiều chiến sĩ vượt sông để vào Thành cổ Quảng Trị, và cũng là nơi không ít người đã mãi mãi nằm lại. Ông Lê Bá Dương từng trực tiếp chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, tận mắt chứng kiến sự hy sinh của nhiều đồng đội. Sau chiến tranh, dù may mắn được trở về, ông luôn day dứt và coi việc tưởng nhớ đồng đội là trách nhiệm của bản thân. Hình ảnh ông đứng lặng bên dòng sông, thả từng bông hoa trôi theo dòng nước không chỉ là hành động mang tính cá nhân mà còn là lời tri ân sâu sắc đối với những người đã ngã xuống vì độc lập của Tổ quốc.
Khi nghe và kể lại câu chuyện về ông Lê Bá Dương cùng những bông hoa thả trên sông Thạch Hãn, em cảm thấy vô cùng xúc động và trân trọng. Em nhận ra rằng chiến tranh không chỉ kết thúc khi tiếng súng ngừng nổ, mà những ký ức đau thương vẫn còn sống mãi trong lòng những người từng trải qua. Nỗi nhớ đồng đội, sự day dứt và lòng biết ơn của ông cho thấy chiến tranh đã để lại những vết thương sâu sắc không thể xóa nhòa. Câu chuyện khiến em lắng lại, suy nghĩ nhiều hơn về sự hy sinh thầm lặng của những người lính. Không phải ai cũng được ghi danh hay được nhắc đến trong sách giáo khoa, nhưng mỗi người đã ngã xuống đều xứng đáng được tưởng nhớ. Hình ảnh thả hoa trên sông khiến em cảm nhận được tình đồng đội thiêng liêng, sự nhân hậu và chiều sâu tâm hồn của người lính sau chiến tranh. Em cảm thấy biết ơn vì được sống trong hòa bình và càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của bản thân đối với đất nước.
Câu chuyện về ông Lê Bá Dương mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với thế hệ trẻ ngày nay. Câu chuyện giúp chúng em hiểu rằng hòa bình mà chúng em đang hưởng thụ không phải điều hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát của các thế hệ đi trước. Việc ông luôn nhớ về đồng đội cho thấy lòng biết ơn và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” là những giá trị cần được giữ gìn và truyền lại cho thế hệ mai sau. Câu chuyện còn là lời nhắc nhở chúng em không được sống thờ ơ, vô cảm với lịch sử. Dù không phải cầm súng ra chiến trường, chúng em vẫn có thể thể hiện lòng yêu nước bằng cách học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Tấm gương của ông Lê Bá Dương giúp thế hệ trẻ hiểu rằng yêu nước không chỉ là chiến đấu, mà còn là ghi nhớ, trân trọng và tiếp nối những giá trị tốt đẹp của dân tộc.
Từ câu chuyện của ông Lê Bá Dương, em học được bài học sâu sắc về lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với quê hương. Dù còn sống, ông là người đã dành nhiều tâm huyết để tri ân các anh hùng liệt sĩ và lan tỏa giá trị của hòa bình, đặc biệt qua những hoạt động ý nghĩa gắn với Thành cổ Quảng Trị. Tấm gương của ông giúp em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh mà còn trong những việc làm thiết thực ở thời bình, như sống nhân ái, biết trân trọng lịch sử và có trách nhiệm với cộng đồng.
Em mong muốn chia sẻ câu chuyện về Lê Bá Dương để mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình và sự hi sinh to lớn của những người đã ngã xuống cho Tổ quốc. Qua câu chuyện ấy, em muốn lan tỏa thông điệp sống biết ơn, trân trọng lịch sử và nhắc nhở mỗi người hãy sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội, xứng đáng với những mất mát của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của ông Lê Bá Dương | Câu chuyện thời hoa lửa