Câu chuyện của ông Lê Đức Sơn - thương binh
Câu chuyện ông Lê Đức Sơn thương binh trực tiếp tham gia kháng chiến
Tôi là Lê Đức Sơn, sinh năm 1953, quê ở xã Vân Bán. Khi đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, tuổi trẻ của chúng tôi không có nhiều lựa chọn khác ngoài việc đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, trong lòng tôi vừa háo hức, vừa bồi hồi. Mẹ tôi đứng trước cổng nhà, dặn dò: ‘Con đi giữ nước, phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, dù có gian khổ thế nào cũng không được lùi bước.’ Những lời dặn đó tôi nhớ mãi suốt những năm tháng chiến đấu.
Sau thời gian huấn luyện, tôi được biên chế vào đơn vị chiến đấu. Cuộc sống của người lính khi ấy vô cùng gian khổ. Chúng tôi hành quân liên tục qua rừng núi, băng suối, có những ngày chỉ ăn cơm vắt, ngủ trong rừng. Bom đạn của đối phương rất ác liệt, nhưng anh em trong đơn vị luôn động viên nhau giữ vững tinh thần. Tôi còn nhớ như in một trận chiến đấu ác liệt mà đơn vị tôi tham gia. Khi đó, chúng tôi nhận nhiệm vụ tiến công vào một cứ điểm quan trọng. Đêm hôm ấy trời tối, cả đơn vị lặng lẽ hành quân tiếp cận mục tiêu. Khi trận đánh bắt đầu, tiếng súng, tiếng pháo vang lên dồn dập. Tôi cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ vững đội hình. Trong lúc đang làm nhiệm vụ, tôi bị trúng mảnh đạn và bị thương. Đồng đội nhanh chóng đưa tôi ra phía sau để sơ cứu. Dù bị thương, trong lòng tôi lúc ấy chỉ nghĩ đến đơn vị và nhiệm vụ đang dang dở. Sau thời gian điều trị, tôi trở lại đơn vị tiếp tục phục vụ cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Chiến tranh kết thúc, tôi may mắn được trở về quê hương với thương tật trên cơ thể. Đó vừa là nỗi đau của chiến tranh, nhưng cũng là niềm tự hào của một người lính đã từng góp phần nhỏ bé của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Giờ đây khi đã lớn tuổi, mỗi lần nhớ lại những năm tháng ấy, tôi vẫn luôn xúc động. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay luôn trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước, tiếp bước truyền thống của cha anh đi trước. Đó là điều khiến tôi cảm thấy những hy sinh của thế hệ chúng tôi là hoàn toàn xứng đáng



