Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của ông Ngô Duy Minh tham gia kháng chiến

Phú Thọ29/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tham gia kháng chiến khi tuổi đời còn rất trẻ. Trải qua nhiều đơn vị, nhiều nhiệm vụ khác nhau, nhưng có một trận đánh mà đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy như mới hôm qua. Đó là vào một đợt cao điểm chiến đấu, đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao quan trọng để bảo vệ tuyến hành lang vận chuyển lương thực và vũ khí. Điểm cao ấy nằm sát bìa rừng, địa hình hiểm trở, xung quanh là lau lách và hầm hào dã chiến do ta mới đào vội trong đêm. Rạng sáng hôm ấy, địch huy động lực lượng lớn, có máy bay trinh sát quần thảo trên đầu, pháo từ xa bắn dồn dập vào trận địa của ta. Đất đá văng tung tóe, khói lửa mù mịt. Chúng tôi bám chặt công sự, chờ lệnh. Khi bộ binh địch bắt đầu tiến lên, tôi cùng tổ chiến đấu được lệnh nổ súng kiềm chế, giữ vững vị trí cho các mũi phía sau cơ động.

Trận đánh diễn ra ác liệt. Đạn dược không nhiều, mỗi viên đạn đều phải tính toán kỹ. Có lúc, địch áp sát, tiếng hô xung phong vang lên sát chiến hào. Tôi cùng đồng đội dùng lựu đạn đánh bật nhiều đợt tiến công của địch. Có đồng chí bị thương vẫn cố bám súng, quyết không rời trận địa. Giữa lúc gay go nhất, một tổ bạn ở cánh bên bị thương vong nặng, nguy cơ bị địch chia cắt. Không chờ mệnh lệnh, tôi cùng hai đồng chí nhanh chóng bò sang, vừa bắn yểm trợ, vừa kéo anh em bị thương về tuyến sau. Đạn bắn sát người, đất cát vùi kín áo quần, nhưng trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ: bằng mọi giá phải giữ được trận địa, không để đồng đội rơi vào tay địch. Sau nhiều giờ chiến đấu liên tục, địch buộc phải rút lui. Điểm cao vẫn nằm trong tay ta, tuyến vận chuyển được bảo toàn an toàn. Khi kiểm tra lại trận địa, chúng tôi lặng người trước sự mất mát: một số đồng chí đã anh dũng hy sinh ngay bên chiến hào. Chúng tôi chôn cất anh em tạm thời dưới chân đồi, lấy cành lá ngụy trang, thầm hứa sẽ chiến đấu đến cùng để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng trận đánh hôm ấy vẫn in đậm trong ký ức tôi. Nó không chỉ là một trận đánh giữ đất, mà còn là minh chứng cho tinh thần kiên cường, lòng dũng cảm và tình đồng chí thiêng liêng của người lính trong những năm tháng kháng chiến. Đối với tôi, đó là niềm tự hào suốt cuộc đời khi được góp sức nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn