Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của ông Ngô Vi Tài - thương binh xã Vân Bán tham gia kháng chiến

Phú Thọ31/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Ngô Vi Tài, sinh năm 1942, quê ở xã Vân Bán. Trong quãng đời tham gia kháng chiến, tôi đã trải qua nhiều trận đánh lớn nhỏ, nhưng có một trận chiến mà đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi. Đó là trận đánh mà tôi bị thương, trở thành thương binh, mang theo dấu tích chiến tranh suốt cả cuộc đời.

Hôm ấy, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ và bảo vệ một khu vực trọng điểm, nơi địch thường xuyên tổ chức càn quét và đánh phá ác liệt. Trời còn mờ sáng, sương núi dày đặc, anh em trong tổ chiến đấu lặng lẽ vào vị trí. Ai cũng hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ: giữ vững trận địa, bảo vệ tuyến hành lang và an toàn cho lực lượng phía sau. Khi mặt trời vừa nhô lên cũng là lúc địch bắt đầu nã pháo dồn dập. Đất đá tung lên mù mịt, tiếng nổ dội vào tai choáng váng. Sau loạt pháo mở màn, bộ binh địch tràn lên, vừa tiến vừa bắn xối xả. Chúng tôi bình tĩnh chờ địch vào gần, rồi đồng loạt nổ súng. Trận địa lập tức trở nên vô cùng ác liệt, tiếng súng, tiếng hô xung phong vang lên không dứt.

Trong lúc chiến đấu, tôi cùng đồng đội thay nhau bắn trả, giữ vững vị trí. Đạn dược dần cạn, nhiều đồng chí bị thương nhưng vẫn kiên quyết không rời trận địa. Khi tôi vừa di chuyển sang vị trí bên cạnh để tiếp đạn cho đồng đội thì một quả pháo rơi rất gần. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, tôi cảm thấy toàn thân đau nhói rồi ngã xuống. Mảnh đạn găm vào người, máu chảy nhiều, nhưng trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ: không được để địch vượt qua. Được đồng đội băng bó sơ cứu ngay tại chỗ, tôi vẫn cố gắng động viên anh em tiếp tục chiến đấu. Sau nhiều giờ giằng co quyết liệt, đơn vị tôi đã giữ vững được trận địa, buộc địch phải rút lui. Khi trận đánh tạm lắng, tôi được cáng ra tuyến sau điều trị. Vết thương ấy đã khiến tôi trở thành thương binh, để lại những di chứng theo tôi suốt đời. Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến trận đánh ấy, tôi luôn nhớ về những đồng đội đã ngã xuống hoặc để lại một phần thân thể nơi chiến trường. Chính họ là những người đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Giờ đây, trở về cuộc sống đời thường trên quê hương Vân Bán, tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội. Tôi thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu và thế hệ trẻ, mong các cháu hiểu rằng: mỗi tấc đất hòa bình hôm nay đều được đổi bằng máu xương của biết bao người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của ông Ngô Vi Tài - thương binh xã Vân Bán tham gia kháng chiến | Câu chuyện thời hoa lửa