Cựu chiến binh

Câu chuyện của ông ngoại

Ông Đinh Xuân Ninh là một người đàn ông dân tộc K'Dong, sinh ra và lớn lên tại huyện Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi.

Quảng Ngãi23/08/2026Đinh Thị Kim Ngân (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi chưa từng nghĩ rằng người ông hiền lành, ít nói và thường ngồi uống trà ngoài hiên mỗi buổi chiều, lại từng là một người lính xông pha nơi chiến trường. Cho đến một ngày, khi tôi giúp ông dọn dẹp tủ sách thì tôi phát hiện ra một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm sâu bên trong tủ quần áo. Tôi rất tò mò về chiếc hộp nhỏ ấy nên tôi đã mở ra, bên trong hộp là những tờ giấy đã ố vàng gồm có một tấm thẻ quân nhân đã cũ và một tấm ảnh đen trắng chụp một người lính trẻ với nụ cười rạng rỡ trong bộ quân phục xanh đó là ông tôi từ thuở đôi mươi.

Ông tôi tên là Đinh Xuân Ninh, sinh ra và lớn lên tại huyện Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi. Người dân tộc K'Dong một dân tộc thiểu số vốn sống giữa núi rừng Trường Sơn đã gắn bó với những cánh rừng đại ngàn và dòng suối mát lành. Tuổi thơ ông lớn lên với tiếng chim, tiếng gió, với nương rẫy bạt ngàn và những câu chuyện cổ tích bên bếp lửa của bà. Thế nhưng, khi tiếng bom đạn của chiến tranh bắt đầu vang lên trên những ngọn núi quê nhà thì cuộc đời của ông rẽ sang một hướng khác. Năm 1968 khi vừa tròn 18 tuổi, ông gia nhập lực lượng bộ đội ở địa phương. Với ông, đó không phải một sự lựa chọn, mà là tiếng gọi từ máu thịt. "Người K'Dong mình sống ở núi rừng, thì phải bảo vệ núi rừng. Chứ giặc đến đốt làng, cướp nương thì mình đi đâu?"  ông thường nói với tôi như thế.

Những năm tháng chiến tranh đối với ông là chuỗi ngày dài dằng dặc vượt núi, vượt sông, băng qua rừng. Ông tham gia nhiều trận đánh tại vùng rừng núi Sơn Tây và các khu vực giáp ranh. Nhưng điều ông nhớ nhất, không phải là những trận chiến ồn ào mà là những đêm hành quân yên lặng, những bữa ăn chia nhau củ sắn, nắm cơm trong hang đá và những lần ông dùng tiếng dân tộc của mình để làm tiếng nói liên lạc giữa bộ đội và đồng bào bản địa. Một lần, trong một trận càn, ông bị thương ở chân, máu chảy đẫm ống quần, nhưng ông vẫn băng qua suối để kéo một đồng đội bị vây vào nơi an toàn. Hôm đó, ông được các anh trong tiểu đội gọi là "người lính K'Dong gan dạ". Kỷ vật ông còn giữ đến nay là một chiếc ba lô đã sờn vải, trên đó có nhiều vết máu, vết đất đỏ những dấu tích của năm tháng gian khổ. Chiến tranh kết thúc, ông đã quay trở về làng. Nhưng không phải để nghỉ ngơi mà là để bắt đầu lại từ những đống đổ nát. Làng của ông đã bị tàn phá bởi ngọn lửa, những nương rẫy xanh tốt ngày nào giờ chỉ còn trơ đất cháy. Ông cùng những người đồng đội của mình những người còn sống sót đã dựng lại từng mái nhà của người dân và khai hoang từng mảnh đất, dạy con chữ, dạy nghề cho bà con. Ông trở thành một già làng, một người cha, một người ông mẫu mực của một gia đình lớn và hơn hết là người giữ lửa cho những câu chuyện về tình người, về sự hy sinh và tinh thần của những người lính K'Dong trong cuộc kháng chiến.

Ngồi bên ông, lật từng trang nhật ký đã cũ, tôi thấy dòng viết vội: "Mình không hề biết sợ khi đối diện với kẻ thù. Nhưng mình sợ nhất là khi nhìn thấy cảnh làng mình cháy, sợ mình không kịp về để xây lại ngôi nhà cho mẹ già." Mắt tôi rưng rưng. Tôi thấy ông không chỉ là một người lính, ông còn là hiện thân của cả một dân tộc nhỏ bé nhưng kiên cường, một thế hệ sẵn sàng đổ máu xương để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Ông tôi là Đinh Xuân Ninh năm nay đã gần 77 tuổi, mái tóc bạc trắng, nhưng đôi mắt vẫn sáng và đôi tay vẫn chắc khỏe. Mỗi năm, vào dịp tháng Bảy, ông vẫn cùng những người đồng đội già về thăm lại những cánh rừng năm xưa, thắp nén nhang tưởng niệm những người bạn đã nằm lại trên dải đất Sơn Tây. Với tôi, ông không chỉ là người ông yêu quý, mà là cây cổ thụ cao lớn, vững chãi, che chở cho cả gia đình bằng những tháng năm hy sinh thầm lặng.

Thông điệp gửi gắm:

Thế hệ trẻ hôm nay khó hình dung hết những mất mát, hy sinh của cha ông. Nhưng những câu chuyện của ông tôi người lính K'Dong với chiếc ba lô cũ và những lời hứa với đồng đội đã giúp tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên, nó được đánh đổi bằng xương máu của bao người. Lòng yêu nước không phải điều gì to tát xa vời, mà bắt đầu từ những hành động giản dị: xin mẹ đi bộ đội bảo vệ làng, giữ lời hứa với người bạn đã hy sinh, hay trở về dựng lại quê hương từ đống đổ nát. Thế hệ trẻ hôm nay có thể đáp đền sự hy sinh ấy bằng cách sống có ích, học tập tốt, yêu thương và sẻ chia đơn giản như tôi ngồi đây kể lại câu chuyện của ông để nó không bị lãng quên. Ông tôi Đinh Xuân Ninh là hiện thân của một thế hệ kiên cường, khiêm nhường và giàu lòng nhân ái. Khi nhìn thấy con cháu lớn lên khỏe mạnh, sống tử tế, ông sẽ mỉm cười tự hào bởi đó chính là phần thưởng quý giá nhất cho những năm tháng ông đã chiến đấu.

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn