Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của ông Nguyễn Đức Lục

Phú Thọ29/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ khi quê hương Vân Bán còn nhiều gian khó. Ngày tiễn tôi lên đường, mẹ tôi chỉ dặn một câu ngắn gọn: ‘Còn sống là còn chiến đấu cho đến ngày đất nước yên bình’. Chính câu nói ấy đã theo tôi suốt những năm tháng ở chiến trường. Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ bám trụ tại một khu vực trọng điểm, vừa chiến đấu vừa bảo vệ dân và giữ thông suốt đường hành quân. Địch đánh phá liên tục, ngày nào cũng có pháo bắn, máy bay quần thảo. Có những ngày, đất chưa kịp nguội sau loạt bom này thì loạt bom khác đã trút xuống. Hầm hào vừa sửa xong lại sập, anh em phải đào lại trong đêm. Tôi nhớ rõ một trận đánh diễn ra vào cuối mùa mưa. Địch tổ chức càn quét lớn, chia làm nhiều mũi tiến sâu vào khu vực chúng tôi chốt giữ. Lệnh trên giao cho đơn vị phải kiên quyết bám trụ, giữ vững địa bàn để bảo đảm an toàn cho lực lượng phía sau. Khi pháo địch dồn dập bắn mở đường, cả khu rừng rung chuyển, cây cối gãy đổ ngổn ngang.

Khi bộ binh địch áp sát, chúng tôi bình tĩnh chờ địch lọt vào tầm bắn. Tôi cùng tổ chiến đấu giữ một đoạn chiến hào then chốt. Đạn nổ, khói súng mù mịt, tiếng hô xung phong vang lên sát bên tai. Có lúc địch tràn lên rất gần, chúng tôi phải vừa đánh, vừa cơ động thay đổi vị trí để tránh hỏa lực mạnh của chúng. Trong trận đánh ấy, một đồng chí cùng tiểu đội tôi bị thương nặng do mảnh pháo. Dưới làn đạn dày đặc, tôi và một đồng đội nữa đã bò ra kéo anh vào hầm trú ẩn, băng bó tạm rồi cáng về phía sau. Khi quay lại vị trí chiến đấu, tay chân rã rời nhưng không ai nghĩ đến việc rút lui. Ai cũng hiểu rằng nếu mình bỏ vị trí thì cả tuyến phòng ngự sẽ bị uy hiếp. Sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, địch không đạt được mục tiêu buộc phải rút quân. Trận địa của ta được giữ vững, nhưng đổi lại là sự hy sinh và thương tích của nhiều đồng chí. Đêm hôm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau trong hầm, chia nhau từng ngụm nước, lặng lẽ gọi tên những người không còn nữa. Không ai khóc thành tiếng, nhưng nỗi đau thì ai cũng mang trong lòng. Hòa bình lập lại, tôi may mắn được trở về quê hương. Mỗi lần đi qua những con đường làng ở Vân Bán, tôi lại nhớ đến đồng đội của mình – những người đã nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm. Tôi kể lại những câu chuyện này không phải để nhắc đến gian khổ, mà để con cháu hôm nay hiểu rằng: độc lập, tự do không tự nhiên mà có, đó là kết tinh của lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí không khuất phục của bao thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn